Forum Home Forum Home > Thông tin tổng hợp > Thùng giác
  New Posts New Posts RSS Feed: Kịch bản và thông điệp của tất cả các vở diễn
  FAQ FAQ  Forum Search   Register Register  Login Login

Kịch bản và thông điệp của tất cả các vở diễn

 Post Reply Post Reply
Author
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Topic: Kịch bản và thông điệp của tất cả các vở diễn
    Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:10

CẢ TIN

Dân ca Nghệ An, Đặng Minh sưu tầm, Chỉnh lý kịch bản – Kim Tân

 
Nhân vật
         Ông Nhu                                                    
         Bà Nhu                                                      
         Cô Thuỷ (con gái ông bà Nhu)                   
         Chung - bạn trai Thuỷ                               
         Tuấn - công an                                          
         Lan - chủ tịch phụ nữ xã                            
 
Màn 1
Chuyện xảy ra tại nhà ông Nhu. Trang trí cảnh nhà nông thôn nghèo
Mở màn: Hát hậu trường chèo thuyền
          Đề cao cảnh giác ai ơi,
Ngăn chặn tội phạm lừa người để bán buôn
Chúng ta cảng giác thường xuyên
Đừng vì nghèo đói mà quên việc này
Cộng đồng góp sức chung tay
Triệt phá bắt hết đường dây buôn người
Ông Nhu: (Đi đi lại lại trước bàn thờ)
          Nói: Không biết có chuyện chi mà 3 ngày nay
          Thơ: Trong lòng tôi nóng như lửa đốt
                   Tâm, dạ bàng hoàng ngồi đứng không yên
                   Có phải chăng lo nghĩ đến đồng tiền
                   Chưa có để gửi cho con ăn học
Nói:   Bà ơi bà!
Bà Nhu: Có chuyện chi rứa ông
Ông Nhu: Tại răng mà tôi nóng ruột lắm
          Hát điệu con cóc – Bà ơi trong dạ cứ rối bời
                                      Đêm đêm tôi nằm không ngủ
                                      Ra vào, ra vào đứng ngồi không yên
                                      Bà ơi tôi thấy bồn chồn ơ  ơ  ơ
                                      Không yên trong dạ đứng ngồi, đứng ngồi không yên
          Phải chăng tôi lo lắng kiếm tiền ơ ơ băn khoăn trong dạ buồn phiền trong tâm.
Bà Nhu: Tôi cũng rứa ông ạ
          Ông ơi gan ruột rối bời
          Lòng như lửa đốt có điều chi đây, phải chăng con Thuỷ gặp chuyện chi rồi
          Nói độc mồm độc miệng, hay nó bị tai nạn giao thông hở ông
Ông Nhu: Nếu mà rứa thì thằng Chung nó điện về rồi, bà cứ yên tâm
Bà Nhu: Khi mờ sáng có con chim khách nó kêu choen choét đầu cây khế mấy tiếng,
Ông Nhu: Con khách kêu hả bà?
Bà Nhu: Nó kêu 2, 3 lượt ông ạ 
Tuấn: (vào) Cháu xin chào 2 bác!
Ông Nhu: Vâng, chào anh. Có chuyện chi đó anh?
Tuấn: Thưa 2 bác, cho cháu hỏi, đây có phải là nhà bác Nhu xóm Tây Sơn, xã Châu Thành huyện Yên Thành không ạ,
Ông Nhu: Đúng! Tôi ông Nhu đây! Có chuyện chi phải không anh?
Tuấn: Vâng, có phải bác có cô con gái là Lê Phương Thuỷ học Đại học Bách khoa Hà Nội không ạ?
Ông Nhu: Đúng! Đúng!
Tuấn: Dạ cháu là Trần Quang Tuấn là công an Biên giới, về đây đã đúng địa chỉ, cháu xin báo cho 2 bác tin này
Bà Nhu: Tin lành hay tin dữ rứa anh?
Tuấn: Dạ, em Thuỷ nhà ta đã bị bọn tội phạm lừa đem bán sang biên giới phía bắc
Bà Nhu: Trời! Tôi mất con rồi, tôi mất con thật rồi!
(Hậu trường hát đệm) (bà Nhu gục đầu khóc than)
          Chớ có van trời trời đâu có thấu
          Chớ có van đất đất ở nơi nào
          Ai ơi sông dài có chỗ nông sâu
          Đồng tiền có lúc làm đau lòng người
Tuấn: Xin hai bác bình tĩnh, vẫn còn may hai bác ạ
Ông Nhu, Bà Nhu: May là may làm răng anh?
Tuấn: Cháu xin kể cho 2 bác rõ – Hát dặm
          Đêm mồng 8 rạng ngày mồng 9 năm 2007, khoảng 3 giờ sáng đội tuần tra chúng cháu đang làm nhiệm vụ tuần tra, nghe tiếng kêu cứu. Lập tức chúng cháu đã bao vây tiến sát, đã tóm gọn bọn tội phạm lừa đảo bán người sang biên giới, trong xe có 3 tên đầu sỏ và  5 cô gái.
Ông Nhu:   Rứa có tóm gọn cả không anh?
Tuấn: Dặm - Đã tóm gọn cả bọn, tên đầu sỏ nó phải mô xa, chính là người xã ta đã lợi dụng người nhà đẻ hắn toan lợi dụng gia đình mình neo túng, chúng phỉnh lừa các em trước hết là yêu đương, sau rồi đem đi bán
Bà Nhu:      Ông ơi, thật là thằng khốn nạn, nó là bạn của thằng Bình nhà ta
Ông Nhu: Trời ơi – té ra là thằng Thành người yêu con Thủy
Bà Nhu:      Ví ngắn: Ông ơi tin bạn mất ơ bò
                   Bây giờ lỡ dở ông lo thế nào
Ông Nhu: Hát dặm thương: Bà cứ như rằng tui không thương, nhưng nó yêu rồi tôi không cản được, rằng vì chúng nó gần làng gần xã, có ngờ đâu – nó tệ hại với con mình
Tuấn: Thôi hai bác ạ, hai bác đừng trách nhau nữa, chúng không phải chỉ yêu một người mà nó yêu cài bẫy hàng trăm cô gái
Bà Nhu: Trời ôi! Trông mặt mũi nó khôi ngô cao đẹp thế mà lòng dạ lại ác độc
Tuấn: Vậy chính vì cái vẻ bề ngoài hào phóng đó mà các cô gái dễ mắc bẫy
Ông Nhu:    (Bực bội): Anh ơi , anh cho tôi đi tôi gặp hắn, tôi sẽ cho hắn một trận cho hả dạ. Thằng chó đểu!
Tuấn: Bác ơi, bây giờ nó đã sa vào lưới pháp luật, nó sẽ phải trả giá   
Bà Nhu: Thật là phúc to, xin đội ơn các anh. Xin anh nhận của tôi một lạy
Tuấn: Xin bác đừng làm rứa, đó là nhiệm vụ của chúng cháu. Qua xét hỏi, bọn tội phạm đã nhận tội, dắt mối là Nguyễn Văn Thành (Lái xe) Anh trai của em Ngọc Tú học cùng lớp với em Phương Thuva và 5 em gái là nạn nhân. Các em đã  khai báo: họ tên cha mẹ, quê quán và địa chỉ thường trú, nên cơ quan đã cử cháu về đây xác minh sự thật.
Bà Nhu: Rứa hiện dừ con tôi đang ở mô anh, có bị giam không, có được ăn uống không anh?
Tuấn: Dạ thưa 2 bác, không những các em không bị giam, mà còn được chăm sóc rất chu đáo.
Bà Nhu: Xin đội ơn anh
Tuấn: Thôi. Xin phép 2 bác cháu đi
Còn lại hai ông Nhu bà Nhu:
Bà Nhu:      Cũng bởi vì ông nói phải có con trai.
Ông Nhu:   Thôi bà cũng đừng phàn nàn tôi nữa. Từ cổ chí kim người ta thường nói: nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô
Bà Nhu:      Thôi thôi ông đừng có nói cái giọng phong kiến đó nữa. Nếu không vì sinh nhiều, nhà càng nghèo thì con mình đâu có lâm nạn như vầy?
(Khuyên) Đã sinh con dù trai hay gái,
   Cũng mang thai 9 tháng 10 ngày
Nuôi dưỡng cũng như nhau phải đâu là nặng nhẹ
Nếu tôi theo kế hoạch đẻ một đến hai con
          Thì cha mẹ hiển vinh, con mình không mắc nạn
Ông Nhu:   (Tiếp khuyên) Biết sự trời 10 đời đâu có khổ
                             Bà trách chi tôi đây vẫn cam lòng
                             Dù bà nói năng hơn tôi thì tôi đây cũng đành chịu vậy,
                             Đẻ nhiều con khổ việc cũng đã lỡ rồi
                             Mà phải quyết vươn lên xoá đói nghèo tội lỗi
Bà Nhu: Biết là rứa mà tội cũng phải nói một bữa cho hả lòng hả dạ chứ ông,
Tuấn và Lan dẫn Thuỷ về nhà
Thuỷ: Ba! Má! Con về đây rồi.
 (mẹ con ôm nhau)
Bà Nhu: Răng mà đến nông nỗi ni hở con?
( Tứ hoa) - Thuỷ con ơi, thương con nhiều mẹ xoay xở mần răng, vay tiền đủ cho con cùng ăn học, tháng này mẹ chưa có tiền gửi kịp, mẹ thật đau lòng giáng tai hoạ cho con.
Thuỷ: (Tiếp) Ơi mẹ ơi, con đã xa nhà là mẹ cha long đong,
Con để nợ chất chồng cho cha mẹ,
Con kiếm tiền làm thêm việc phụ,
Đỡ một phần cho mẹ cho cha,
Có ai ngờ một sự việc xảy ra
Chính người yêu con lại lừa đưa con đi bán
Mất hết tình người, táng tận cả lương tâm
Nói mèo: Chỉ một giây cả tin nhẹ dạ, con đã để mọi người cực khổ phải không mẹ?
Ông Nhu: Bây giờ con kể sự việc cho mọi người cùng nghe đi con
Lan:  Đúng đó, em kể cho mọi người nghe để cảnh giác đi em.
Thuỷ: Con xin kể chuyện xảy ra là thế này
Thuỷ (Vè): Đêm mồng tám thứ 7 chúng con đang vui cười,
Có chị Yên đến chơi là chị dâu Ngọc Tú,
Hỏi chúng con làm phụ, một tối mấy chục ngàn
Chúng con phá cười lên, mười ngàn đồng chỉ ạ, chỉ mười ngàn chị ạ
Lúc đó chị ta cười ha hả, răng bèo rứa các em
Có muốn tiền nhiều hơn thì về công ty chị
Các em về với chị
(Nói): Rứa một tối chị trả
          Ba chục ngàn đã được chưa
          Thôi chuyện đó để tối mai
          Bây giờ có muốn đi chơi vườn bách thú với chị không
          Mai chủ nhật chị bao cả ngày, có chú Thành lái xe cho các em chịu chưa
          16 giờ xe chở về đến tận cửa, có đồng ý không
          Đồng ý, chúng em đồng ý
Thơ: Lên xe rồi xe bon bon chạy
          Qua dường vòng, xe dừng lại ngã ba,
          Hai cửa xe cánh mở toang ra
          Ba đầu trọc nhày vào xe dí dao kề cổ - bắt anh Thành lái xe đi thẳng
(Nói): Im đi không được van, không được khóc
          Nếu mà van thì dao choa cắt cổ
          Ngồi trên xe chúng con ôm nhau khóc thầm run sợ
          Cửa khoá chặt rồi không biết chở đi đâu
          Vượt dốc đèo khe suối đến rừng sâu
          Xe dừng lại tay ôm đầu hú vía
(Thơ): Chết thì chết chỏ mồm ra phía cửa,
          La hét van trời cứu con với mẹ ơi
          Rồi ngất đi thế là chết cả rồi
          Khi tỉnh lại thấy đã ngồi trong đồn Công an biên giới
Lúc đó: Ôm nhau khóc, rứa là sống cả rồi
Thuỷ: (Tiếp) Thưa cha mẹ và anh chị: các anh công an rất thương chúng con
Khuyên:  Các anh lo cho chúng con đầy đủ
          Nơi ăn chốn ngủ rất chu đáo, đàng hoàng
          Còn cho cả quân trang cho chúng con thây đổi
        Thật lời bác dạy công an của nhân dân, vì đất nước xả thân vì nhân dân phục vụ
          Dạ chuyện là như thế cha mẹ ạ
Ông Nhu:   Rứa là các con còn có số, may mà có các anh công an biên giới biết được. Thôi khách đến nhà không gà thì vịt, mẹ con pha cho chúng ta một ấm trà mới mừng con thoát nạn
(Mẹ con vào - Chung ra hốt hoảng)
Chung: Cháu xin chào bác, chào anh chị. Thủy có làm sao không ạ?
Ông Nhu:   Không làm sao cả nó được công an giải thoát  an toàn
Thuỷ: Anh Chung! (cả 2 nhìn nhau) Thủy xấu hổ
Chung: (Tứ hoa): Thuỷ em ơi anh đã nghĩ rằng mãi mãi mất em
          Mất người thương hết cả miền hy vọng, ai ngờ đâu em trờ về nguyên vẹn
Gặp lại nhau rồi đây là thật hay mơ
Thuỷ:          Thì Chung ơi ta gặp lại nhau rồi
          Nhưng em không xứng với anh nữa, Chung ơi
Chung: Giông tố tan đi thì mặt trời toả sáng
            Tình chung thuỷ là mối tình trong trắng
            Anh nguyện suốt đời mãi mãi bên em
Lan - nói: Kìa Thủy, Chung nó đã tha thứ cho con thì còn gì bằng nữa
          Thơ:
Bà con ơi! Với loại người lòng lang dạ thú
                   Vì đồng tiền mà không có lương tâm
                   Thông điệp này ta cảng báo cho dân
                    Phải cảnh giác không để sai lầm như em Phương Thuỷ
Tất cả hát đồng ca chèo thuyền:
          Đề cao cảnh giác ai ơi
          Ngăn chặn tội phạm lừa người để bán buôn
          Chúng ta cảnh giác thường xuyên
          Đừng vì nghèo đói mà quên việc này
          Cộng đồng góp sức chung tay
          Cùng nhau bắt hết đường dây buôn người


 



Edited by P.C.A - 19 tháng chín 2008 at 15:19

  Share Topic     
Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:12

HÚ VÍA

Hoạt cảnh dân ca Nghệ An, sưu tầm Phan Trương, Chỉnh lý kịch bản - Kim Tân

 
          Nhân vật
Ông Minh (chồng)
Bà Nghĩa (Vợ)
Hồng (con ông bà)
Chị Hương (Cán bộ phụ nữ xã)
Hậu trường:
Đất nước quê hương ai ơi giữ vững niềm tin ở, mỗi làng, mỗi xóm, ta cùng rồi vững tin, để rồi quê hương mỗi ngày càng thắm tươi. Xây dựng đất nước ơ  ơ..., đẹp giàu quê hương ta, càng mãi vang tiếng ca ...ơ... hò...,... ơ... hò...
Ồng (Gọi): Bà, Bà ơi? mình vừa đi nhận lương có một hồi, về đến nhà bà nó lại bỏ đi mô rồi
:              Thu hoạch xong thời vụ
                   Ngô khoai chẳng phải làm
                   Đi trò chuyện lại ham
                   ở nhà ai mà chịu được
                   Ai ở nhà mà chịu được
Bà Nhu:      Ông đi nhận lương về rồi à, ông định đi mô rứa, ai chịu rứa, tháng ni lấy tiền mô mà gửi cho con
Ông Nhu: Tiền lương đây bà à, Hôm nay nhận  1 triệu đồng giao bà tất cả để bà  lo toan
          Bà mi hay hề
          Tiền lương đây chứ còn ở mô  (ông đưa tiền cho bà)
Ông Nhu :  Tiền đây bà gửi cho con
Ví ngắn: Hôm nay nhận được một triệu đồng, giao bà tất cả để bà lo toan
Ông Nhu:   Tôi đã nói và giải thích cho mẹ con nhiều rồi, chị thì đã lấy chồng,
Vè:    anh thời đại học gần ra,
          Em thời không đỡ thiết tha việc làm
Bà Nhu:      Thì con nhà mình thi không độ đại học thì phải kiếm việc làm, ở nhà mà nhịn đói hả ông
Ông Nhu:   Tôi đã tính rồi, cho nó đi học trung cấp kế toán, sau ra trường có cái nghề phải hay hơn không
Khuyên:  ở cơ quan tôi thời có suất
              Tuy về hưu những đã có công rồi
             Cùng xây dựng công ty mỗi ngày thành đạt
              Bà nên suy nghĩ thấu hiểu được lòng tôi
              Để hướng nghiệp cho con tương lai rạng rỡ
Bà Nhu :     Ông ạ ở mô cũng làm ăn cả, có mấy đứa, ra trường mà chưa xin được việc làm, thời buổi này thừa thầy thiếu thợ lắm, tôi đã cho con nó đi làm rồi sao ông còn nói nữa
Dặm: Tôi nói cho ông rõ
          Có em họ đàng tôi
          Và mấy đứa bạn rồi
Ví:     Bán hàng ở giữa thủ đô
          Lương thời thu nhập triệu tư có thừa, ông mà không tin thì ít hôm nữa nó gửi tiền về cho mà coi, từ bữa đi đến nay đã được một tháng rưỡi rồi
Ông Nhu:   Tôi nói cho Bà nghe, tiền hàng tháng gửi cho con, thì đã có lương tôi, nó cũng sắp ra, còn con Hồng cuối năm nay vào học là vừa, đằng này cứ theo bạn, nghe bàn, nói đến thu nhập cao là đi liền, nhất là con gái cho nó đi làm tôi không yên tâm
Bà Nhu:      Ông thì cứ nghi ngờ lung tung, mặt mày mô, thời buổi đi làm ăn ở bắc có,ở nam có, gặp duyên, gặp số nó vồ được tấm chồng giàu có cho ông coi
Ông Nhu:   Từ khi con đang học, thằng Quế nó cư sang đây, chuyện trò to nhỏ với con Hồng nhà mình, nếu mà có xảy ra chuyện gì thì kệ bà đó.
Bà Nhu:      Ông thì cứ non gan, mặc kệ tôi mọi công việc ở nhà, mình chịu khó một ít là xong (Vào)
Ông Nhu:   Đã nói nhiều rồi, mẹ con cứ bảo thủ vào Vinh mà học chỉ có 2 năm ra trường là có nghề nghiệp ngay (Vừa đi đi lại lại) tại sao từ ngày đi đến giờ mà không điện về, dừ không biết đang ở mô.
Hương:  Chào bác
Ông Nhu:   Vâng chào chị
Hương:  Chứ bác bà đi mô
Ông Nhu:   Đang ở trong nhà, mà có việc gì mà chị vội vàng rứa, bà nhà tôi giờ công việc nhiều lắm, chắc có lẽ đợt ni xin nghỉ, chi hội trưởng luôn chị ạ.
Hương: Không được mô bác ơi, xóm ta tiêu biểu về mọi mặt, lại là xóm văn hoá trong đó có một phần lớn đóng góp của các bà đó
Ông Nhu:   Lớp trẻ bây giờ có trình độ năng lực hơn răng lại không bầu
Hương: Chúng ta tất cả vì cộng đồng dân cư nên bác. Mà em sang đây báo cho bác một tin rất quan trọng
Ông Nhu:   Tin lành hay tin giữ hả chị?
Tơ vò:         Trong xã quê mình, Bác chủ bác ơi
          Bác ơi là trong xóm quê mình, có người là người móc nối ơ  ơ.. buôn người là sang bên kia ơ..ơ..., giờ đây đã bị bắt  ơ... rồi
Ông Nhu:   Thật vậy hả cô, con nhà ai chị nói tôi nghe mồ
Hương: Bọn buôn người dụ dỗ 6 em, chúng lần theo đường rừng, qua biên giới, gặp bộ đội biên phòng đi tuần tra, bắt được quả tang, khi đang mua bán, trong đó có cả O Hồng nhà ta.
Bà:     Chị Hương nói ra răng - chứ con Hồng nhà tui có chị họ cháu đưa cháu đi bán hàng ở Hà Nội chứ xem có nhầm không chị
Hương: Nỏ nhầm mô hai bác ạ đã có giấy báo về xã trưa ni là họ đưa O Hồng  về đây, cho nên cháu xin báo cho hai bác chuẩn bị tinh thần mà đón cháu, giờ cháu xin chào hai bác.
Ông Nhu:  Trời ơi khổ cho con tôi. Bà, bà ơi, giờ đã sáng mắt ra chưa
Bà Nhu:      Tôi xin ông đừng làm âm lên
Ông Nhu:   Tất cả là tại bà, giờ thì ở nhà để tôi ra xã, để hỏi rõ đầu đôi nếu quả thật như vậy thì bà coi chừng (vào)
Bà Nhu:      Trời ơi là trời là anh hàng mần răng mà tán tận lương tâm
          Con ơi lòng mẹ rối bời
          Làm răng mà ăn nói với mọi người được đây, mẹ thật mất cảng giác con ơi, mẹ thương con mẹ ruột này xót xa
Bà Nhu:      Răng lại có chuyện chi rứa hay là.
Con:   Mẹ, mẹ ơi, (ôm mẹ, khổ cho con lắm mẹ ơi
Mẹ:   Răng hả con, nói cho mẹ nghe coi
Con:   Mẹ ạ, khi ra đến hà nội, chúng con có 6 người, tuổi cũng sàn sàn như nhau ở được một tuần không được đi ra ngoài, bà chị con biến mắt, chúng canh giữ cẩn thận lắm sau đó lên xe đi
Mẹ:   Rồi đi mô hả con,
Con: Chúng nói ra móng cái, bán hàng và ở đó lương thu nhập cao lắm. Và sau đó xuống xe rồi đi bộ theo đường rừng, cảnh màn trời chiếu đất
Thơ: Mẹ ơi! Kể từ khi xa gia đình, quê hương, bè bạn, tưởng vào công ty kiém thêm tiền phụ giúp nào ngờ đâu bị lừa dối và lừa gạt, sang đất khách rồi làm vợ của ổ người.
Tứ Hoa: Nếm mật mằm gai đi trên những con đường muối vắt, chông ngai, trèo đèo lội suối, cơm bữa cầm hơi, đếm ngày đói luồi biết bao giờ gặp lại được mẹ cha
Mẹ:   Cầu được con đi chân cứng đá mềm để có công ăn việc làm chu đáo, nào ngờ lương tâm kẻ kẻ người tàn bạo, pháp luật đâu rồi trừng trị phải thẳng tay
Con DT: Trên đường đi có biên phòng canh giữ, nơi biên cương tổ quốc đếm ngày rồi bắt được một đường dây, đã bắt được một đường dây bán buôn thời đàn bà, phụ nữ, hiện nay đang còn thời giam giữ, con được trở về đây khiếp vía mất hồn
Mẹ:   Thật đáng loại người mất cả lương tâm, giám lừa cả người thân,  rồi chúng bay sẽ bị pháp luật trừng trị, mẹ sẽ gặp nó mẹ chửi cho một trận
Ông Nhu:   Thôi bà ạ đường nào thì sự việc đã rồi – có làm sao không con
Con: Cha mẹ ạ thật không ngờ
Khuyên: Con xin cha mẹ rồi tha lỗi, tưởng ra đi để có việc làm, nào ngờ lại ai xui nghe  những lời dịu ngọt, may có tổ tiên theo gót để chở che, giờ gặp lại mẹ cha con vô cùng ân hận
Cha:  Không nghe cha con thời hư hỏng, cả bà đây bảo thủ hết mình, xảy ra chuyện hôm nay taị bà tất cả, nói ra thêm tôi bực lại đau đầu, Bà ăn nói với tôi bây giờ răng được
Bà Nhu:      Ông ạ tôi đã biết có lỗi rồi, giá như mà nghe ông thì...
Ông Nhu:   Thôi bà ạ, may mà nó còn về được với mình là tốt rồi còn người là còn của
Hương ra: Chào hai bác,
Bà Nhu:      Vâng, chào chị
Hương: Cháu đã về nhà chưa hả hai bác
Ông Nhu:   Nó về rồi chị ạ, như câu ngụ ngôn thường nói "Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà"
Hương dặn:     Bác giờ thời thông cảm,
  tuổi cháu lại còn thơ
  Suy nghĩ cũng dại khờ
  Nhưng bây giờ chưa muộn
  Giáo dục rồi chưa muộn
Bà Nhu ví:              Cuộc đời sao lắm gian truân,
                     Sao người ta lại bất nhân rứa trời
Hương:         Tệ nạn lan khắp mọi nơi
                     Ta nên phòng tránh kẻo rồi mắc mưu
Hương:  Bác cũng nên bớt dận và thông cảm cho O Hồng, cho bà vì bà cũng muốn cho con ra đi có công Ăn việc làm,
Hương:       Hỡi những bậc làm cha mẹ, hãy nên cảnh giác với những lời dụ dỗ không nên ham lợi mà đi đến hiệu quả này
Bà Nhu:      Thật là hú vía chị ạ
Con:  Xin cha đừng giận con và mẹ nữa nhé
Ông Nhu:   Mẹ con đã sáng mắt ra chưa
Bà Nhu:      Thôi đừng nói nữa tôi xin ông
Chị Hương - Tất cả Ví Cao:
 Người ơi trên quê hương mọi miền đất nước, hãy cùng nhau giữ vững niềm tin, tuyên truyền, cảnh giác giữ gìn, đẩy lùi tệ nạn buôn người lùi xa
DT:   ơn Đảng, bác có cuộc sống ấm no, ta hát mừng quê hương bao thay đổi, rộn câu ca ví dặm ân tình, đây quê mẹ vùng lúa huyện yên , ngàn hoa nở ngát trời quê, giáo với lương cùng nhau hoà thuận, xây quê hương ngày càng giàu mạnh, đất nước sang trang thôn xóm vững bền

Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:12

 

CHUYỆN ĐÔI MÌNH

 Cải lương, An Giang, Kịch bản: Thanh Thủy – Ngọc Lợi

Mở màn: (Phương đang đứng đợi Phượng Kiều, bổng ba Vui bước tới).
Ba Vui: Phương! Phương! mầy đợi ai vậy?
Phương: Em đợi anh chứ ai.
Ba Vui: Cha!...xạo! quá xạo, coi cái bộ gió là tao biết mầy đợi ai rồi! A, Phương, con mẹ Tố Lan hình như ra tù rồi, tao mới…..gặp bả hồi nãy.
Phương: Anh lầm bà Năm Eo xóm mình rồi, hai bà này giống nhau lắm, chứ bà Tố Lan làm sao ra tù sớm được. Từ ngày Phượng Kiều được đưa về đây, địa phương mình chọc nghề, học văn hóa làm ăn chính đáng, để coi mới có 2 năm 7 tháng 10 ngày hà….
Ba Vui: Nói tới Phượng Kiều là mầy rành 6 câu! nhưng mà tao muốn biết bà Tố Lan phạm tội mua bán phụ nữ thì ở tù bao lâu?
Phương: Anh hỏi chi vậy? Bộ anh khoái bả lắm sao mà quan tâm chuyện tù tội của người ta?
NGŨ ĐIỂM BÀ NHUI TẠ
Ba Vui: Nè! Chú mầy…chớ có đoán gần xa.
Đừng có suy diễn bụng ta ra bụng mầy
Gần đây chú hò hẹn ở nơi đâu
Thì chú mầy cứ việc hỏi anh ba đây nè.
Phương: Vậy là anh đã biết hết rồi,
Ba Vui: Tại mầy chọt nên tao nói nghe chơi.
  Thấy mầy đứng cũng hơi buồn.
  Coi bộ lúc này mầy yêu sai đắm.
Nên khi mầy mới gặp tao, tao hỏi cái gì thì mầy cũng nói mong lung hỏi qua luật pháp thì mầy quên hết trọi.
Phương: Anh ba ơi, yêu là thêm niềm vui, thêm sức mạnh chứ đâu phải yêu để quên công tác đâu anh Ba.
Ba Vui: Nhưng mà anh mày hỏi luật  thì mày phải trả lời.
Phương: Được rồi! Anh nghe nè.
Theo bộ luật hình sự năm 1999 tại chương VI đều 119 quy định: Người nào phạm tội mua bán phụ nữ thì phải bị phạt tù từ 5 năm đến 20 năm và còn có thể phạt tiền tư 5 triệu đến 50 triệu đồng, hoặc bị quản chế cấm cư trú từ 1 đến 5 năm bao gồm các tội: Tổ chức mua bán, mua bán chuyên nghiệp, mua bán để đưa ra nước ngoài, mua bán nhiều người, mua bán nhiều lần. Đó anh thấy em của anh chưa?
Ba Vui: Hoan hô thằng Phương! ích ra cũng phải như vậy mới xứng đáng là người chiến sỹ biên phòng chứ!
Phương Kiều: (Bước ra)
Hai anh bàn chuyện gì, mà sôi nỗi quá vậy? Anh Phương ơi! Anh chờ em có lâu không?
Phương: A! Anh cũng mới tới.
Phương Kiều: Còn anh Ba?
Ba Vui: Còn anh hả? Đợi em hỏi câu này đặng anh rút lui đây nè! Thôi, chào hai em anh đi công chuyện nè!
Phương Kiều: Ý, anh Ba, anh Ba.
Phương: Phương Kiều! để anh Ba đi đi……Em biết không, mấy tháng nay anh bận công tác tuần tra biên giới, nhưng anh cũng rất quan tâm đến em, nghe cô Diễm nói về em anh rất mừng.
XANG XỪ LIẾU.
Vì anh đã biết hiện giờ…Phương Kiều không còn mù chử nữa đâu, dở lắm là viết từ một đến hai câu, rằng Anh Phương ơi, em đã làm lại từ đầu…
Phương Kiều: Cái anh nầy, hễ mỗi lần gặp mặt, là anh cứ tìm lời trêu chọc, em cố gắng học xóa mù mà anh chẳng chụi ngợi khen, để cho em an ủi cuộc đời….
Phương: Em lạc lối lầm đường, cũng tại một phần là em mù chữ, em phải cố gắng học hành, để trở thành người công văn tốt. Quá khứ đã qua, em hải  nhìn về tương lai tươi sáng, em được như vậy là anh rất mừng vui…
Phương Kiều: Quan trọng là anh có …..ghét em không?
Phương: ca. Vọng cổ 1:
Phương Kiều ơi! Em là một cô gái mồ côi đã được địa phương mình chăm sóc, là một đấng nam nhi anh nghe lòng mình như chợt khóc chỉ có quí yêu em chứ anh ghét sao đành…..em đã biết vươn lên và đã trưởng thành…….
Anh tin tưởng trong những ngày sắp tới, em vui vẻ yêu đời yêu cuộc sống mới hôm nay (-).
Phương Kiều: Em xin khắc ghi lời anh để xây dựng ngày mai, em sẽ cố gắng vươn lên trong cuộc đời nghiệt ngã, lời khuyên của anh đối với em là vô giá, trong bóng tối cuộc đời anh là vầng trăng tỏa sáng (-).
(Ngâm dậm)                        Đời em coi cóc cơ hàn
Không nơi nương tựa xóm làng đở nâng.
Phương: câu 2/
Phương Kiều ơi!....Em chớ phân vân nghĩ về quá khứ, mà hải cùng anh tâm sự chuyện đôi mình…..Anh sẽ cùng em đi suốt đoạn đường tình…..anh sẽ dìu em trên con đường rộng mở. Anh nói thật lòng mình em chớ ngạy ngùng chi (-).
Phương Kiều: Em muốn tự mình chọn một hướng đi, anh hãy nghĩ suy kẻo sau này hối hận, cuộc đời của em lắm gian truân nhiều lận đận, em đâu giám ước mơ là xây dựng hạnh phúc cùng anh (-).
Phương (Nói): Phương Kiều à! Trong tình yêu thì không phân biệt sang hèn, điều đáng quý ở đây là em đã trở thành người công dân tốt. Anh nói vậy có đúng không Phương Kiều?
Phương Kiều: Anh Phương….Em cám ơn anh đã dành cho em một tình yêu chân thật, em phải sống thật đàng hoàng để xứng đáng với tình anh…..Anh Phương!

(Đoan khúc lam giang)
Phương Kiều: Mình chọn đời yêu nhau….anh chớ quên những lời anh đổi trao, đời em cót côi cơ hàn, không nơi nương tựa, không tiền không của….
Phương: Đời em giờ có anh, anh sẽ lo chu toàn cho em.
Phương Kiều: Anh hứa rồi, anh quên rồi sao?
Phương: Anh khắc ghi trong lòng, trọn đời chỉ yêu mình em, mình tự hào được sinh ra, nơi An Phú quê hương ta, chan chứa biết bao nhiêu tình, tình người bao la ghi khắc trong tim.
Phương Kiều: Ơn Đảng, tình dân……Em có được cuộc sống này, đó cũng nhờ An Phú mình…..
Phương: Biết thế em nên gắng học hành, ngày mai giúp ích quê hương, tô hồng cuộc sống hăng say lao động xây cuộc đời văn minh, có anh bên cạnh, ta chọn đời yêu nhau.
Phương Kiều: Em vui mừng biết bao……
Ba Vui (Chạy ra):                                (ca vọng cổ câu 6)
Tao cũng vui mừng biết bao…..khi thấy hai đứa yêu nhau mà làng xuyến xao, con tim nhói đau vì đời của tao chẳng còn chút duyên…..hờ……Hễ mỗi lần tao nói yêu ai là người ta giả dờ…..cũng tại trước đây tối ngày tao say xỉn, quậy phá xóm ấp nên có con thị mẹt nào giám thương (-).
Tao bỏ cả gia đình, và bỏ cả quê hương, đi cầu thực tha phương rốt cuộc rồi nhái cóc cũng hoàn cóc nhái, nhưng mà hôm nay tao đã nhận ra những điều sai trái, là nhờ có ban phòng chống bạo hành (-).
Phương Kiều:    Bảy mươi chưa gọi là lành
                            Anh ba còn trẻ sao ai nở đành hổng yêu
Phương:             Để em cùng với Phương Kiều
                           Làm mai bà chị nói nhiều cho anh (-) Ba Vui
Ba Vui (Khoái): Phải vậy hông? Có hông? nếu mà có thì 2 em phải chọn người phụ nữ nào biết tích cực năng động, sáng tạo, đãm đang…vv…,và ..v..v..
Phương Kiều: Ý của anh Ba như vậy, em baoe đảm có liền vậy thì em mời anh Ba và anh Phương đến nhà em dùng bưa cơm, rồi em sẽ cho anh gặp mặt bà chị đó!
Ba Vui:           Vậy thì anh Ba chịu liền, đi liền……
Hợp ca:                                          LÝ CHIM XANH
Hôm nay đất nước quê ta rộn ràng niềm vui, hân hoan đón chào Quốc Khánh cờ - hoa rợp trời, toàn dân sống trong thanh bình, nhờ có Đảng quang vinh, nhờ hình bóng Bác, yêu kính đọc lời tuyên ngôn.
Quê hương An Phú thân thương tự hào đi lên, chung vay xây đời no ấm, đẹp bao công trình, người ơi thắm bao nghĩa tình, ngày văn hóa thể thao, lễ hội truyền thống, An Phú ngập tràn niềm vui!...
Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:13
TIỂU PHẨM

DUYÊN NỢ TRỜI XA

Tiểu phẩm, An Giang, Sáng tác: Trọng Minh – Tuyết Ái, Dàn dựng: Nhật Thanh

Dẫn chương trình:
Vì muốn đổi đời có cuộc sống giàu sang nên Huệ và mẹ Huệ đã trở thành nạn nhân của bọn buôn bán người. Với thủ đoạn của chúng là môi giới kết hôn lấy chồng người nước ngoài (Đoài Loan).
Vậy bọn chúng là ai …? Rồi như thế nào … và Huệ sẽ ra sao … Kính mời cô bác, anh chị xem tiểu phẩm “Duyên nợ trời xa”.
Nhân vật
 Nhật Thanh trong vai chú rễ nước ngoài.
Ngọc Huệ trong vai cô dâu.
Ngọc Mỉnh trong vai mẹ cô dâu. Và cùng một số diễn viên khác.
Tiểu phẩm : “Duyên nợ trời xa” xin phép được bắt đầu.
CẢNH 1:
Tại nhà cô Huệ đang tổ chức đám cưới.
CẢNH 2:
(Chú rễ dẫn cô dâu đến một băng đá ngồi đễ tìm kiếm, chờ đợi bọn mua hoa)
Chú rễ: Em ngồi đây, anh ra ngoài có chút chuyện, anh sẽ trở lại.
Cô dâu: Anh trở lại mau, ngồi đây một mình em sợ lắm.
Chú rễ: Không sao đâu.
(Rồi chú rễ bước sang phía trước gặp chủ chứa bàn bán cô Huệ)
Chú rễ: Chị sáu Đô ơi! Đây nè, đây nè.
Sáu Đô: Chà hơn tháng nay mới thấy mặt vậy cha, trốn đâu biệt dạng vậy ông nội.
Chú rễ: Trốn đâu mà trốn, đi về quê kiếm hang xịn cho chị nè.
Sáu Đô: vậy hả?
Chú rễ: Suỵt … nói nhỏ nhỏ, có hang kìa.
Sáu Đô: hang đâu? Xịn hông, thôi để cho tôi đi coi hang cái đã.
(Đi quanh mình Huệ, rồi kêu chú rễ lại nói). Ờ được bao nhiêu.
(Chú rễ đưa 5 ngón tay)
Sáu Đô: 5 đô hả.
Chú rễ: 5 ngàn đô chứ 5 đô gì.
Sáu Đô: Mắc quá … thôi bây giờ tôi dứt giá 3 ngàn đô.
Chú rễ: Hỏng được đâu, chắc 5 ngàn đô hang xịn mà.
Sáu Đô: Hỏng chịu thì thôi tôi đi à! (Bỏ đi)
Chú rễ: (Chạy theo) thôi bây nhiêu thì bây nhiêu (đưa tay).
Sáu Đô: Cái gì nữa đây (Tiền) nè! Đủ 3 ngàn đô đó.
Chú rễ: Thôi chị đây, chừng nào tôi kêu hả lại, đừng làm cho nó sợ nghe (Đi lại Huệ)  em à anh tìm được nhà người quen rồi, mình tạm ở đây cho đến ngày mình lên máy bay về nước của anh. Chị Sáu ơi, đây nè! Em theo chị Sáu về nhà trước, anh phải mua them đồ dung cho 2 đứa mình.
Huệ: mau mau nghe an hem sợ lắm.
Sáu Đô: Sợ gì mà sợ, em về nhà trước với chị không có gì đâu.
Chú rễ: Đi đi em hỏng sao đâu, anh về liền.
(sáu Đô dẫn Huệ đi, chú rễ cười đắc chí)
Chú rễ: cho bỏ thói đua đòi ham giàu sang, ham có chồng nước ngoài nghen.
CẢNH 3:
Tại nhà chứa (Cô dâu đã biết mình đã bị lường gạt đưa vào nhà chứa, trong bang hoàng vì nhớ nhà, nhớ mẹ than thở tìm cách bỏ trốn).
 
 
ĐIỆU LÝ CHIỀU CHIỀU
Huệ: Vì nghèo nên mới xa rời quê, xa rời quê
Đến nơi không ngờ than thiết
Mong sao có được việc làm
Để đổi thay cuộc đời, đời được đổi thay
Vươn lên thoát cảnh đói nghèo
Nào ngờ gặp cảnh bọn cò mai, bọn cò mai
Giả tâm lọc lừa môi giới, sự đời trắng đen, than hoa đã bị úa tàn
Lòng người khó biết được đục trong, được dục trong
Dẫu cho bạn bè than thiết, than thiết quyến thuộc họ hang
Xin chớ nên vội vàng, vội vàng nghe theo
Xa chân vào bẩy buôn người
Huệ nói: mẹ ơi con sẽ về với mẹ.
(lúc này bọn nhà chứa xuất hiện) về hả.
Tiếp theo đó mụ chủ chứa bước vào.
Sáu Đô: Sau … khóc lóc than van gì? Định bỏ trốn hả?
Huệ: bà ơi cho con van xin, bà hảy buôn tha cho con và cho con được về nhà nghen bà, con xin bà.
Sáu Đô: Tha cho mày à (hứ) mày có biết là chồng mày đã bán mày cho tao là 10 ngàn đô không, muốn rời khỏi nơi đây hả. Được thôi con trả lại cho tao 20 ngàn đô, nếu không thì ở lại tiếp khách trừ nợ. Nè hãy ngoan ngoãn ở lại đây, đừng hòng bỏ trốn nghen con.
Huệ: Trời ơi chết con rồi mẹ ơi.
CẢNH 4:
Tại nhà dì tám: Dì Tám đang ngồi xếp lại đồ đạt của con mình nhằm đễ giảm bớt sự nhớ thương con.
Dì tám: Không biết gì sao từ lúc nó theo chồng ra nước ngoài cho đến nay biệt hơi tăm cá không một chút thư từ gởi về, không biết có chuyện gì nữa không? Mà sao trong bụng cảm thấy bồn chồn lo lo làm sao đâu.
( Bỏng có tiếng từ trước sân nhà gọi vào)
Công Nhu an: Dì tám ơi có nhà không dì tám.
Dì Tám: Ai đó? Có đây nè vô đi.
Cô dâu: Chạy nhanh vào nhà cất tiếng gọi mẹ, rồi ôm chồm lấy mẹ khóc nứt nở. Mẹ ơi ! Con khổ lắm mẹ ơi.
Dì tám: Trời ơi! Sao con tôi sơ xác như thế này.
Công an; Thưa dì Tám, không có ông rễ nước ngoài SatuiraZon gì đó. Chồng của em Huệ là tên lừa bịp, môi giới của bọn buôn người, chúng hoạt động bằng con đường kết hôn, chúng ngấm vào người nhẹ dạ cả tin, muốn đổi đời đua đồi hoặc là hoàn cảnh đặt biệt khó khăn để dụ giỗ, lường gạt mà em Huệ đây cũng là nạn nhân của bọn chúng đó Dì.
Dì tám: Vậy tội nghiệp cho con tôi quá !
Công Nhu an: Cũng may là đường dây của bọn chúng đã bị tóm gọn. Em Huệ được cứu thoát đưa về sum họp với dì.
Dì tám: Dì cám ơn các cháu nhiều lắm!
Công Nhu an: Dạ không sao đâ dì ! Đây là bổn phận trách nhiệm của tụi con mà, thấy gia đỉnh dì sum họp tụi cháu cũng vui, dì đừng rầu lo mà ảnh hưởng sức khỏe ! Còn Huệ em cũng giữ gìn sức khỏe thật tốt, rồi địa phương sẽ giới thiệu em đi học nghề để có việc làm ổn định phụ giúp gia đình. Thôi xin phép dì Tám tụi con về.
Dì Tám: (Cám ơn và chia tay) Dì cám ơn các cháu nhiều lắm.
Huệ: Kính thưa cô bác, chị em. Đừng gì thiếu hiểu biết, muốn được đổi đời sống giàu sang sung sướng, khi chưa rõ nguồn góc, cả tin đễ rơi vào cạm bẫy của bọn buôn người như gia đình tôi, cần phải (nêu cao tinh thần cảnh giác).
Dẫn chương trình:
Vâng như lời Huệ ! Vì muốn gia đình thoát cảnh nghèo túng, muốn mình có chồng nước ngoài đễ biết đó biết đây nên rơi vào bẫy của bọn buôn người.
Tiểu phẩm “ DUYÊN NỢ TRỜI XA” đến đây là kết thúc. Xin chân thành cám ơn quí vị và các bạn đã quan tâm  theo dõi. Xin chân trọng kính chào.  

LIÊN KHÚC LÝ TÌNH THƯƠNG
ST:KIM THỦY
 
THI
Nào anh chị em ơi ra đây mau lên để chúng ta tập dợt đội van nghệ của mình, chuẩn bị ra mắt xã mình rồi đi thi nữa đó.
HÙNG
Kìa cô ba cô làm gì mà la lối dữ vậy.
HỒNG
Anh hai, anh có biết không đơn vị xã của mình chuẩn bị cho công tác phòng chống mua bán phụ nữ trẻ em qua biên giới, mà đơn vị xã mình là phải lo tuyên truyền rộng rãi khắp các xã phường nhất là vùng biên giới. về chuyện này thì …
 
LÝ CON KHỈ
 
THI
Thôi anh đừng có hỏi
Hãy tìm cách giúp đi
Lo cho chị em của mình
Có nguy cơ xa đà
Nghe theo những lời gian manh
Của bọn người xấu xa
DANH
Nghe em đây phân giải
Anh càng thấy tối tâm
Chuyện gì phải xa đà
Em nói cho rõ rang
Mà chuyện gì xảy ra
Mau nói rõ anh nghe
HỒNG
(nói)
Anh ơi anh biết không xã mình gần biên giới cho nên các chị em mình nghe những lời dụ dỗ của bọn buôn người, nào là đi làm xa nhà sẽ có tiền có xe đẹp nhà sang.
THI
(nói)
Cho nên những chị em nhẹ dạ cả tin nghe theo và làm theo những điều mà chúng ta không thể nào lường trước được.
HÙNG
Tôi biết rồi đễ tìm đến cuộc sống sa đọa mà đổi đời đúng không?
DANH
Ờ phải rồi vài tháng trước có hai cháu thật là nhỏ tuổi cỡ 15 – 16 gì đó không biết nghe lời ai dụ dỗ bỏ nhà đi xa làm  ăn, hai ba năm không thấy về thì đùng một cái dính vào bệnh HIV.
THI
Chuyện đó đang làm nhức nhối xã hội của mình cho nên.
 
LÝ CHIM XANH
 
THI
Chúng ta chung sức chung vai cùng với nhân dân một long đoàn kết diệt quân gian tà.
 
 
HỒNG
Cùng nhau giúp dân giúp làng đoàn kết thề quyết diệt trừ gian manh.
DANH
Khuyên ai nên hải tránh xa bọn người gian manh, đi xa không bằng ở với người thân quê nhà
HỒNG
Phồn hoa ở nơi phố phường đầy chông gai hởi ai. Xin người nhớ lấy, ai ơi đừng gì xa hoa.
DANH
(Nói)
Cha anh cũng rành dữ ta. Hồng: không rành sau được, nói đi làm ăn chừng hai ba năm trở về thì không còn miếng thịt chỉ còn sương bọc da đa số đều bị nhiễm HIV rồi
THI
Mấy anh biết không chúng dụ những người nhẹ dạ cả tin đi theo chúng rồi chúng mới bán vào nhà chứa không ra được. Đến khi trốn về nhà thì thân tàn ma dại.
HỒNG
Làm khổ gia đình làm cho xã hội nhức nhối
 
LÝ CÁI MƠN
 
HỒNG
Vì tình thương và lòng nhân ái hãy nhớ ai ơi, quê nhà chớ nên lìa xa. Vì tương lai ta ráng lo giúp cho mọi người.
HÙNG
Cùng chung nhau hãy cùng đắp xây cho nước non giàu sang hãy tránh xa những gì rây hại đời ta.
DANH
(Nói)
Thôi đi cha nãy giờ nói chuyện gì đâu buồn muốn chết hà, nói gì vui vui đi.
THI
Ở bây giờ chúng ta bỏ chuyện đó đi bây giờ chúng ta thử tập vài điệu lý hay là hát cái đi.
HỒNG
Ở phải đó chị 3 mình tập VN đi chị nhé, để xã mình có thi văn nghệ thì chúng ta dự cho vui.
HÙNG
Kìa Danh, Danh ca được đó Danh ca cái gì thì ca trước đi cho tụi tui ca theo.
DANH
Thôi được rồi để tui ca một lớp.
(LÝ……………………..)
Tất cả vỗ tay…..Hay ta
THI
Bây giờ tui cũng tham gia một điệu lý cho vui tui sẽ ca lý Chiều Chiều nha các bạn
HỒNG
Thôi nãy giờ ai cũng ca hay bây giờ chúng ta cùng nhau ca một điệu lý thật vui để tặng cho bà con mình  nha các anh chị (hoan hô)
TỐP CA
LÝ CÂY BÔNG
Hoa lan hoa cóc hoa mai, người người ai ơi, hoa lê ơi là hoa lựu ơi người ơi, cùng nhau đắp xây quê mình thêm giàu đẹp ấm no, tình tang ối a tang tình, ta cùng vang tiếng ca.
 
 


Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:14

TÌM ĐÚNG NƠI, CHỌN ĐÚNG VIỆC

Tiểu phẩm, An Giang, Tác giả: Bích Thảo

Nhân vật
Thủy, vai môi giới
Thảo, vai cô gái
Bích vân, vai mẹ cô gái
Nghiêm, vai người yêu cô gái
Hương, vai cán bộ phụ nữ
     CẢNH 1: Nghiêm và Thảo gặp nhau tại chợ, nghiêm gọi to Thảo, Thảo, em đi đâu mà nhanh dữ vậy, anh kêu muốn hụt hơi.
Ä    THẢO ( dừng lại ): Ủa ! anh nghiêm hả ? có gì không mà kêu réo dữ vậy ? Nói lẹ đi, tôi còn về nữa.
Ä    NGHIÊM: ( giọng hờn dỗi ) Em làm gì dữ vậy, cả tuần nay không gặp mặt, em không thể ngồi uống với anh ly nước, nói chuyện một vài câu rồi về không được sao.
Ä    THẢO: ( ngượng ngùng ) Nắng lên cao lắm rồi, tôi mà về trễ, tía tôi rầy chết.
Ä    NGHIÊM: ( vẫn giọng hờn dỗi thêm phần năng nỉ ) chỉ vài câu nói thôi mà em cũng từ chối nữa sao.
Ä    THẢO: ( nhỏ giọng lại ): Trong bụng dạ tôi sao, bộ anh không biết sao mà còn hỏi vậy, tại mấy hôm nay tía tôi bệnh nên tôi với má phải chạy đôn chạy đáo để lo thuốc men, có thời gian rãnh đâu mà gặp mặt nói chuyện, thấy người ta vậy không thương mà còn trách móc…
Ä    NGHIÊM: Ủa, bộ bác tư bệnh hả, bác bệnh sao nói cho anh nghe chút coi.
Ä    THẢO: Mà tôi nói chuyện với anh vài phút thôi à nghen.
Ä    NGHIÊM: ( nắm tay thảo rồi mời xuống ghế ): Bác tư bệnh sao vậy Thảo.
Ä    THẢO: ( buồn ) Thì mỗi lần trời lạnh thì lưng của tía lại bị đau, từ hôm tía bệnh tới nay không có đi làm, má cũng nghỉ bán mà lo cho tía ( ngừng một chút rồi cói mặt xuống ) chắc tôi phải đi tìm việc làm để kiếm tiền phụ với má lo thuốc men cho tía.
Ä    NGHIÊM: Nhưng mà em định làm gì ? ở đâu ?
Ä    THẢO: Chắc tôi phải đi lên Sài Gòn làm quá à, chớ ở đây biết làm cái gì bây giờ.
Ä    NGHIÊM: ( phản đối ) đâu có được, đi lên trên lạ nước lạ cái, có quen biết ai đâu mà làm.
Ä    THẢO: Thì lúc đầu không quen rồi từ từ quen, tôi thấy con Hiền với con Lành đi làm có bau lâu đâu mà đeo vàng thấy mê, cũng đồng thời trang lứa mà người ta lên xe xuống ngựa, còn mình thì mặt nám da đen, có tủi không chớ.
Ä    NGHIÊM: Nhưng em có biết họ làm gì ở trên đó không?
Ä    THẢO: Thôi anh ơi ! nhiều khi thấy người ta giàu rồi họ ghét, họ ganh tỵ nên nói vậy, chớ đâu phải ai đi lên Sài Gòn kiếm việc làm rồi cũng vào con đưồng xấu xa đâu, tự mình biết bảo vệ bản thân được rồi tới đâu thì hay tới đó, chớ hỏng lẽ anh bảo tôi phải ở nhà nhìn cảnh gia đình khó khăn vậy sao? Ba má tôi già , tôi lại là con gái lớn trong gia đình , cần phải kiếm việc làm để phụ giúp cho cha mẹ chớ…
Ä    NGHIÊM: Anh biết vậy, nhưng từ từ.
Ä    THẢO: Thôi chết, ngồi nói chuyện nãy giờ trễ dữ lắm rồi, tôi phải về, không thôi tía tôi chửa chết.
Ä    NGHIÊM: Anh có xe đạp để anh chở về cho lẹ, sẵn anh ghé thăm bác tư luôn.
Ä THẢO : đi, đi lẹ đi.
CẢNH 2: ( tại nhà Thảo )
Ä    CHỊ TƯ: ( đang quét dọn  và ngóng Thảo )
Ä    CHỊ TƯ: ( lằn nhằng ) cái con nhỏ này đi hốt mấy thang thuốc mà từ sáng tới giờ chưa về.
Ä    THẢO: ( từ ngoài bước vào ) Má, con đem thuốc về rồi nè.
Ä    CHỊ TƯ: Dữ ác không, từ sớm tới giờ.
Ä    THẢO: ( ngập ngừng ) Dạ…..tại …….vì
Ä    CHỊ TƯ: Rồi, thôi biết rồi , tại với bị phải không.
Ä    NGHIÊM: Dạ bác đừng có rầy Thảo tội nghiệp, con nghe bác tư trai bệnh, nên con cầm chân Thảo lại để hỏi thăm, chứ không phải lỗi của Thảo đâu bác Tư.
Ä    THẢO: ( ra dấu cho Nghiêm cùng vào )
Ä    NGHIÊM: Dạ thưa bác tư, cho con xin phép vào trong thăm bác tư trai một chút
Ä    CHỊ TƯ: Ừ, ổng nằm nhà sau, con đi xuống dưới đi ( Nghiên bước vào trong , chị Tư lắc đầu thở ra )
Ä    CHỊ TƯ: Đúng là có con gái như hủ mắm treo đầu giường, nó đeo dính con nhỏ kiểu này làm sao mà đi đâu làm ăn được, cái để phụ giúp gia đình, chắc cái số con này phải chịu cảnh mua gánh bán bưng nữa cho coi ( thở ra, quay sang nhìn ra ngoài ) , ủa  hình như ai đứng trước nhà, ( tiếng  chó sũa, giọng chị Thủy từ ngoài, thất nhanh giọng vào )
Ä    CHỊ THỦY: ( la lớn) ê….ê…chó….đừng có cắn tao mậy, đồ quỷ
Ä    CHỊ TƯ: ( lên tiếng): Ky …ky…đừng sủa nửa, trời ơi, mấy con chó quỷ này mọi bửa đâu có hung dữ vậy.
Ä    CHỊ THỦY: ( từ ngoài chạy vào, tay cầm dép, nhìn ra ngoài chửi ) dòng cái đồ chó, mầy đụng tới bà, bà nhai đầu mày, nhà gì đâu nuôi chó hung dữ thấy ghê, ( chị Thủy lom khom chỉnh lại quần áo, không nhìn thấy chị tư )
Ä    CHỊ TƯ:  Mà cô có sao không ? cô muốn tìm ai mà vào đây ?
Ä    CHỊ THỦY: ( vẫn tư thế cói đầu, phủi quần áo, vừa nói  ) tôi muốn tìm nhà chị ….( ngẩng đầu lên, phản ứng nhanh ) Ủa,  chị Tư đây phải không ? Trời ơi, đi tìm nhà bà  hồi sớm tới giờ mới gặp, tôi mừng quá trời mừng.
Ä    CHỊ TƯ: ( bở ngở) Mà …cô…
Ä    CHỊ THỦY: Lúc này chị khỏe không ? cuộc sống gia đình thế nào rồi ?
Ä    CHI TƯ: ơ ….ơ…
Ä    CHỊ THỦY: Anh tư làm ăn ra sao, ảnh còn hay mất.
Ä    CHỊ TƯ: ơ….ơ….
Ä    CHỊ THỦY: Còn con Thảo nữa, chắc bây giừo lớn lắm phải không? Ủa, sao nảy giờ tôi hỏi quá trời mà chị không trả lời tiếng nào hết trơn vậy chị Tư.
Ä    CHỊ TƯ: Cô mới lạ, tôi chưa biết cô là ai, tự nhiên sắn xả vào nhà rồi hỏi một dọc, tôi có trả lời được đâu, bây giờ cô nói đi, cô là ai ?
Ä    CHỊ THỦY: Bộ chị không nhớ em hả chị Tư, em là Thủy nè.
Ä    CHỊ TƯ: Thủy, mà Thủy nào?
Ä    CHỊ THỦY: Thủy con của dì hai bông ở xóm dưới nè, chị quên em rồi hả ?
Ä    CHỊ TƯ: ( ngơ ra) Ơ… Thủy con nhà dì hai bông đây sao ? mèn ơi ? sao mà lạ vậy nè, thay đổi nhiều đến độ tôi nhìn không ra, mèn ơi, chắc độ này ăn nên làm ra, bởi vậy nhìn em thiệt ( chắc lưỡi ngợi khen, trùng giọng lại ) ai như chị đầu bù tóc rối.
Ä    CHỊ THỦY: ( giọng hớn hở ) Ừa, cũng nhờ trời độ, làm ăn càng ngày càng phất lên, nên bửa nay về quê chơi sẳn dịp xem chị em hàng xóm có ai thất nghiệp em sẽ giúp đở và giới thiệu việc làm để chị  em đổi đời như em đây nè chị, cũng may là hồi trước em bay lên Sài Gòn mới đổi đời như vậy, chứ mà ngồi tại đây, riết có nước cạp đất mà ăn đó chị ơi.
Ä    CHỊ TƯ: Thiệt…không có bao lâu mà nhìn cô khác hơn xưa quá, mà cô làm ăn gì ở trên ???.....rồi bữa vay về đây có chuyện gì không??
Ä    CHỊ THỦY: Cười ….em làm phước lắm chị Tư ơi, tánh em thương người, chị biết rồi đó, nên em kiếm chuyện gì làm cho hợp với tánh của mình, em lên Sài Gòn em mở công ty môi giới việc làm…
Ä    CHỊ TƯ: ( phần vân ) Ủa…. công ty môi giới là cái gì ?
Ä    CHỊ THỦY: ( phân bua ) Dạ ….em gặp mấy đứa em gái nhỏ dại, ở quê lên không có việc làm là em “ dụ “ liền….
Ä    CHỊ TƯ: ( hốt hoảng ) Cái gì? Cô nói cái gì dụ….???
Ä    CHỊ THỦY: ( bụm miệng ) Uả, hổng phải, em giúp liền, em tìm việc làm cho mấy đứa em, chèn ơi, mấy đứa mà em giúp bây giờ đứa nào đứa nấy vàng đeo mỏi cả cổ chị ơi….
Ä    CHỊ TƯ: Thiệt vậy hả cô, mà làm cái giống gì mà giàu dữ vậy ?
Ä    CHỊ THỦY: Công việc nhàn lắm chị ơi, không làm động móng tay, không có gì cực khổ hết.
Ä    CHỊ TƯ: ( phấn khởi, dồn dập ) Mèn ơi, cô ngồi xuống đây ( kéo tay chi Thủy ngồi xuống ghế ) nói cho chị xem, công việc ra sao, cô thương giúp dùm chi kiếm việc làm cho con  ( quya vào trong gọi to ) Thảo ơi, rót nước mời chi Thủy nè con ( quay sang chị Thủy nói tiếp ) cô xem hoàn cảnh nhà chị đó, ổng thì may ốm nay đau, có một mình chị mua gánh bán bưng đâu có đủ đâu là đâu….( thở dài )
Ä    THẢO: ( bưng ly nưốca ra ) Dạ mời dì uống nước
Ä    CHỊ THỦY: ( dòm ngó xăm xoi cháu thảo ) ủa, Thảo, đây đó he….lúc này dì trông cháu đẹp hẳn ra ( chắc lưỡi )
Ä    THẢO: Dạ cháu chào dì
Ä    CHỊ TƯ: Uống nước đi cô ( thở ra ) có mình ên nó đó cô ơi, có nhờ cậy được gì đâu, đây mai mốt chúng xõ mũi đi bây giờ..
Ä    CHỊ THỦY: ( bĩa môi ) Chị giỡn chơi hoài, tuổi này là tuổi hái ra tiền nha chị..
Ä    NGHIÊM: ( ở trong bước ra ) Í trời ơi, hái ra tiền ở đâu vậy dì, chỉ cho con hái với…
Ä    CHỊ THỦY: ( hơi bở ngở ) trời ơi ông táo ở đâu bước ra đây vậy.
Ä    NGHIÊM: Dạ …ở dưới bếp lò mới lên..
Ä    CHỊ TƯ: Thằng cháu ở xóm, bạn của con Thảo đó, mà nè ! cô coi có việc gì giới thiệu cho chị làm với, giặt đồ, rửa chén, lau nhà chị làm được hết.
Ä    THỦY: ( cười ngắt nghẻo ) Chị hả, chị già muốn chết ai mà mướn chị ơi
Ä    NGHIÊM: ( chen vào ) vậy con được không dì
Ä    THỦY: mày có nước đi chăn trâu ớ con ! ( quay sang Thảo ) có con nhỏ này tạm được.
Ä    NGHIÊM: ( phản đối ) trời ơi, công ty gì mà kỳ cục, bà già không mướn, đàn ông con trai không chịu, con gái thì thâu.
Ä    THỦY: ( nói nhỏ trong miệng ) bửa nay đi không coi ngày hay sao, thằng dịch vật nó phá tôi hoài vậy ta.
Ä    CHỊ TƯ: Rồi con Thảo nó lên trên đó nó làm được gì vậy cô?
Ä    THỦY: Chị yên tâm, thêu thùa, may vá, bưng bệ dọn dẹp, cháu nó thích công việc gì thì tôi chọn công việc đó cho nó làm, chỉ cần tốn công “ tút” một chút là được .
Ä    NGHIÊM: Trời ơi, thôi nè “ tút” luôn con đi, người ta mà dì làm như là nhà cửa xe cộ vậy, “ tút”
Ä    CHỊ TƯ: “ tút “ là sao hả cô ?
Ä    THỦY: trời ơi, em lộn, ý em muốn nói tốn thời gian học hỏi công việc cho tốt, “tốt” đó biết không ( quay sang nghiêm nghiếng răng lẩm bẩm ) cái thằng trời đánh.
Ä    CHỊ TƯ: Ờ, đúng rồi, cái gì cũng mới mẽ không biết thì học hỏi, mà có phải đóng tiền bạc gì không hả cô ?
Ä    THỦY: ( hơi áp úng ) : Ờ …cái này theo đúng người ta là phải đua 3 triệu, 2 triệu là nộp cho công ty con 1 triệu là tiền công của em, nhưng tình nghĩa thấy cảnh chị khổ, muốn giúp đỡ cho cháu thảo có việc làm ổn định nên chị đưa cho công ty 2 triệu đồng thôi, còn tiền của em thig khỏi, em xem như làm phước vậy
Ä    THẢO: Dì thấy đó cảnh nhà con rồi, 1 trăm ngàn kiếm còn khó, đừng nói chi là tới 2 triệu…
Ä    CHỊ TƯ: Cô coi có gì giúp cháu nó, chứ bây giờ chị lấy đâu ra 2 triệu mà đóng cho công ty.
Ä    THỦY: Chổ chị em chồm xóm, em thấy chị hiền nên em thương em mới tính vậy, con Thanh, con Vy đưa đủ 3 chai em mới giới thiệu.
Ä    NGHIÊM: trời ơi là trời, nghèo khổ không tiền mới kiếm việc làm mà chưa gì phải bỏ sông bỏ biển 2- 3 triệu bạc, sao bà không cắt cổ người ta cho luôn rồi đi.
Ä    THUỶ: ( nóng giận ) Trời ơi, tôi thương tình giúp đỡ, mà còn gieo tiếng oan, chị tư nè tôi thương con thảo tôi mới giúp chứ tôi co ăn vọng nạo gì trong đó đâu, mà chuyện nhà của chị không biết tính sao cứ để người ngoài xen vào vậy
Ä    CHI TƯ: Nghiêm à, đây là chuyện nhà của dì để dì giải quyết con cứ lời ra tiếng vào là sao, con có lòng qua thăm chú tư là đủ quá rồi, dì cám ơn con, bây giờ con về để dì còn tính chuyện nhà cửa nữa.
Ä    THẢO: Má, sao mà nói chuyện kỳ vậy.
Ä    THỦY: Người ta đã lên tiếng rồi, sao còn trơ ra đó như trời tròng vậy…
Ä    NGHIÊM: Nhưng dì tư à..
Ä    THỦY: Nhưng nhị cái gì, đã đuổi rồi sao còn lì quá vậy…
Ä    THẢO: Thôi anh Nghiêm đi bửa khác em nói chuyện với anh sao.
Ä    NGHIÊM: ( buồn bã ) Thảo nói vậy thì anh về, dạ thưa dì tư con về.
Ä    THỦY: ( nguýt dài ) Đàn ông con trai hì đen như cục than hầm dì nói cho con nghe…( giựt mình )
Ä    NGHIÊM: ( quay trở vào lấy nón nghe nói vậy nên trả lời gay gắt ) Dạ thưa dì tôi là dân quê chánh gốc, mặt nám da đen nhưng tấm lòng tôi nó trắng trong ngay thẳng, còn đở hơn những người khoác áo thành thị tô son đánh phấn cho hồng cho trắng, mà biết đâu trong lòng nó mục rữa thúi nát đó dì ơi.
Ä    THỦY: ( tức giận ) Mày…nói ai mục rữa thúi nát hả…
Ä    NGHIÊM: Chào dì..
Ä    THỦY: ( quay sang chi tư ) Chị thấy không nó chửi xỏ tôi đó, chi mà ghả  thảocho thằng này…lên  Sài Gòn dì “tút” cho con rồi làm may mấy ông việt kiều đại gia cho sướng tấm thân, chứ nhốt mình nơi khỉ ho cò gáy này riết rồi khổ một đời nghe con.
( điên thoại di động của Thủy reo )
Ä    THỦY: Alo, tôi Thủy đây, ai đó.
( đầu dây bên kia là tiếng nói của một người đàn ông Nhu ba tàu )
Ä    ĐÀN ÔNG NHU: Bà Thủy đó hỉa, ngọ đây, bà lấy của ngọ không biết bao nhiêu chai rồi bà đem qua toàn là mấy con nhỏ xấu xí quá đi, bà định gạt tiền ngọ phải không, ngọ sẽ sai thằng tám thẹo dắt đàn em qua phá banh cái quán của bà cho biết tay ngọ.
Ä    THỦY: ( nài nỉ ) Í trời, ông anh bớt giận, phá quán là chết em liền, ông anh ráng đợi một vài ngày nữa, một ngày nữa thôi.
Ä    ĐÀN ÔNG NHU: Bà cứ hứa hoài, ngọ không tin bà nữa đâu.
Ä    THỦY: Lần này là thiệt, không gạt ông anh nữa mà lần này toàn là gái ngon không, gái quê đó nghe ông anh.
Ä    ĐÀN ÔNG NHU: Bộ gái quê thiệt hỉa
Ä    THỦY: 100% mà giá cả thì…
Ä    ĐÀN ÔNG NHU: Bà yên tâm đi, ngọ biết chuyện mà, vậy là ngọ chờ bà, lần này mà bà còn gạt ngọ nữa, là ngọ cho đàn em xử đẹp bà đó biết chưa.
Ä    THỦY: Dạ, em hỏng dám, chào ông anh ( quây sang chị tư ) , bây giờ chị và cháu Thảo tính kỹ đi, có đi là ngày mai đi liền, bây giờ ở công ty người ta hối dữ lắm, đang thiếu người làm, hễ Thảo lên là có việc làm liền.
Ä    THẢO: Ngày mai đi liền hả dì.
Ä    CHỊ TƯ: Bộ vừa lên là có việc làm liền hả cô.
Ä    THỦY: Ừa, bộ chị không thấy người ta điện thoại cho em sao, chị nên cho cháu Thảo đi làm, thứ nhất là giúp đỡ gia đình, thứ hai là nở mặt với chị em, chị thấy sao ?
Ä    CHỊ TƯ: Con tính sao Thảo ?
Ä    THẢO: Má tính sao, thì con nghe vậy ? miễn sao là giúp được ba má mà nhà mình làm sao có hai triệu đưa cho người ta hả má.
Ä    CHỊ TƯ: ( thở ra ) Thôi ! cô Thủy về, để mẹ con tôi chạy lo tiền, ngày mai cô trở lại, rồi gởi cháu cho cô.
Ä    THỦY: Vậy phải không, mà chị lo gì, chỉ trong vài tháng con Thảo nó sẽ gởi về cho chị gấp đôi số tiền đó.
Ä    CHỊ TƯ: Cám ơn, cô Thủy nhiều lắm, mọi việc trông cậy vào cô….
Ä    THỦY: Có gì đâu, chị em không mà, em về nha chị, dì về nghe Thảo, ráng làm để trả hiếu cho cha mẹ, công cha mẹ nuôi mình khôn lớn, bây giờ mình phải làm trả ơn chứ, biết không em.
Ä    THẢO: Dạ, con biết rồi dì ạ..
Ä    THỦY: Thôi dì về, ngày mai dì quay lại ( cười mãn nguyện kha…kha…kha..)
Ä    THẢO: ( quây sang  má lo lắng ) rồi bây giờ tính sao hả má ?
Ä    CHỊ TƯ: tính gì cũng phải để đi, ở đây biết làm cái gì, để mà ăn, để đó má tính.
Ä    HƯƠNG: ( từ ngoài vọng vào ) Chị tư ơi, có nhà không chị tư ?
Ä    CHỊ TƯ: Con ra coi ai kiếm kìa, mở cửa cho người ta vô.
Ä    THẢO: Bước ra ngoài. Ủa chị Hương, tới chơi hả chị
Ä    CHỊ TƯ: Hương vào đây cưng, sao qua đây chơi hay có chuyện gì không ?
Ä    HƯƠNG: Nghe thằng Nghiêm nói anh tư bệnh nên em ghé thăm, gởi cho ảnh vài hộp sữa, uống cho mau lại sức.
Ä    CHỊ TƯ: Ơi …., tới chơi được rồi, sữa sùng chi cho tốn kém.
Ä HƯƠNG: Có gì đâu chị, chút ít mà, bộ chị Tư định cho con Thảo đi thành phố làm hả chị?
Ä CHỊ TƯ: Rồi à, chắt thằng Nghiêm nói với em phải không?
Ä HƯƠNG: Em mới gặp nói ngoài chợ, mặt mài buồn xoa. Em hỏi thăm mới biết chuyện anh Tư bệnh và Thảo định đi làm xa.
Ä CHỊ TƯ: Em cũng thấy cảnh nhà chị rồi, con Thảo không đi làm thêm thì sao mà xoay sở nổi.
Ä HƯƠNG: Sao chị không để qua tết hả cho em nó đi làm?
Ä THẢO: (Bưng ly nước từ trong nhà ra). Em cũng tính vậy nhưng chổ công ty thiếu người nên em phải đi gấp chị à!
Ä HƯƠNG: Ở quê mình không có việc làm, đi nơi khác làm việc cũng tốt, nhưng quan trọng là phải đúng người đúng việc, tránh bị “cò mồi và các công ty ma” lừa đảo mà em định lên trên đó làm việc gì? đi với ai?
Ä THẢO: Em cũng chưa biết nữa chị à, chỉ nghe dì Thủy nói, công việc cũng nhàn lắm mà lườn lại cao nữa.
Ä HƯƠNG: Dì Thủy nào?
Ä CHỊ TƯ: Con nhỏ em hàng xóm ngày xưa, lên trễn làm ăn bây giờ phát tài dữ lắm, nó thấy hoàn cảnh nó thương nên giúp đỡ, em biết không? tội nghiệp lắm, nó giới thiệu mấy đưa kia phải tốn tới ba triệu, còn con Thảo, nó chỉ nhận để trả cho công ty mà không thấy tiền hoa hồng gì hết…
Ä HƯƠNG: (Hơi ngỡ ngàng) Tiền gì mà phải đóng 2 – 3 triệu dữ vậy chị?
Ä THAO: Nghe dì Thủy nói 2 triệu phải nộp cho công ty gì đó, còn 1 triệu là tiền hoa hồng, công ty của dì giới thiệu đó chị.
Ä HƯƠNG: (Phản hồi) Làm gì có chuyện đó, mẹ con chị coi chừng bị người ta lừa gạt rồi đó.
Ä CHỊ TƯ: Vậy là sao? Chị thấy con Thủy này cũng tình nghĩa lắm.
Ä HƯƠNG: Chị ơi, bây giời hội phụ nữ của phường mình rất quan tâm việc làm cho chị em ở xóm lắm, nên chị muốn cho Thảo đi làm xa, thì ra hội phụ nữ phường hoặc phòng thương binh xã hội, người ta sẽ hướng dẫn mình thủ tục, hồ sơ, để đi làm, có tên công ty, có chỗ ăn, ở đàng hoàng mà không phải tốn tiền gì hết. Địa phương mình bây giờ làm theo chủ trương của Đảng và nhà nước giúp cho dân vốn liếng, nghề nghiệp để xóa đói giảm nghèo, còn bên phụ nữ sẽ hướng dẫn cho chị em đi kiếm việc làm ở xa được an toàn không bị lừa gạt nữa đó chị còn muốn đi XKLĐ nước ngoài nhà nước sẽ hỗ trợ vay vốn, rồi sau đó mình sẽ trả dần sau, còn nếu như muốn ở gần nhà học nghề thì địa phương cũng có mỡ các lớp để mình học nghề, mà không cần phải tốn kém gì hết.
Ä CHỊ TƯ: Thiệt vậy hả em?
Ä HƯƠNG: Dạ phải rồi, chị biết không bây giời xuất hiện nhiều công ty ma, môi giới việc làm xuất hiện, lợi dụng sự thật thà chất phát của dân mình để lường gạt tiền bạc, không khéo tiền mất tật mang còn không có đường quay về quê nữa là khác.
Ä THAO: Thôi chị ơi, chị đừng nói nữa, em nghe ghê quá à.
Ä CHỊ TƯ: Thôi thôi, để mai cô Thủy lại chị từ chối không cho con Thảo đi đâu.
Ä NGHIÊM: (Từ ngoài bước vào) còn giám quay lại mới sợ.
Ä THẢO: Anh nói vậy là sao?
Ä NGHIÊM: Là bả bị công an hốt rồi chứ sao.
ÄTHẢO: Anh nói dì Thủy bị công an bắt hả, mà tội gì vậy.
Ä NGHIÊM: Dì tư và Thảo biết không hả, là mụ tú bà chuyên lường gạt những cô gái nhẹ dạ cả tin, nói là giới thiệu việc làm ổn định lương cao, khi lên Sài Gòn thì có đường dây móc nối bán cho người khác, biết bao nhiêu cô gái đã bị bả gạt không con đường quay về quê nữa, công an đã theo dõi và đã có đủ chứng cứ để bắt bả về tội buốn bán phụ nữ đó dì Tư.
Ä THẢO: Trời ơi! vậy là bả định…. má ơi…!!!
Ä CHỊ TƯ: Trời ơi! (vọng nói bà Nhung hoàng) sao tôi hồ đồ dữ vậy trời, chỉ một chút xíu nữa thôi là là tôi đã tự tay giết chết con tôi rồi, Thảo ơi, nếu mọi chuyện không vỡ lẽ thì má hại con rồi Thảo ơi.
Ä THẢO: Má….!!!
Ä HƯƠNG: Thôi, dù gì mọi chuyện cũng qua rồi, coi như là Thảo mai mắn, đây cũng là bài học để chị em phụ nữ mình phải biết nhìn nhận rõ ràng sự việc, không dễ tin lời người khác mà phải hối hận không kịp.
Ä CHỊ TƯ: Hương ơi!! cũng mai là gặp em, cũng mai là chị chưa đưa đồng nào cho cô ta, nếu không thì đã tiêu rồi.
Ä HƯƠNG: Thôi bây giờ cận tết rồi, chị cho Thảo ở nhà ăn tết rồi muốn cái gì thì qua tết lên phường gặp em, em sẽ tư vấn cho Thảo đi làm việc ở Sài Gòn.
Ä NGHIÊM: Em đi làm luôn được không chị.
Ä HƯƠNG: Được hết, nam nữ gì cũng có chuyện làm.
Ä NGHIÊM: Chỗ này được nè, không có trọng nữ khinh nam nè.
Ä CHỊ TƯ: Thôi bây giờ mọi chuyện chị trông cậy vào em, chớ bây giờ chị không biết tin cậy vào ai nữa hết. Nghiêm ơi, hồi nãy dì có hơi lỡ lời con đừng giận nhé.
Ä NGHIÊM: Dạ không sao đâu dì, miễn sao dì không cấm đoán con với Thảo là con vui rồi, dì tư ơi, sang năm con đi lên Sài Gòn làm, có tiền dì gả Thảo cho con nghe dì Tư.
Ä THẢO: Cái anh này kỳ cục, ai thèm lấy anh mà kêu gả.
Ä NGHIÊM: Tôi biết tôi nghèo người ta chê.
Ä THẢO: Hỏng phải chê, nhưng mà đợi em làm vài năm nữa để phụ giúp gia đình, còn chuyện kia thì tính sau.
Ä NGHIÊM: a…. nói vậy là em chụi rồi đó nghen, có dì Tư, cô Hương làm chứng đó, không được nuốt lời nghen.
Ä HƯƠNG: Vậy là vui vẽ rồi, em đi về đây.
Ä CHỊ TƯ: Không có được bữa nay là ngày vui, em cũng như là ân nhân của mẹ con chị, em phải ở lại đây ăn bữa cm với mẹ con chị mới được, Nghiêm ra sau vườn bắt con gà luộc xé phai nấu cháo, bữa nay cả nhà mình vui vẽ mới được.
Ä NGHIÊM: Dạ.. tuân lệnh, mẹ vợ
%3c    Mèn ơi, bữa nay tự nhiên có đồ ăn dữ vậy nè, thôi mình cũng xuống bếp làm cho vui đi chị Tư.
%3c    Đi em, đi………..   
 

Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:15

ĐỪNG VỘI SANG SÔNG NHU

An Giang, Tác giả: Ngọc Lợi

(Lý Mỹ Hưng )
Nữ: Dời tôi như bèo nước trôi giữu dòng, nay biết về đâu, khi mình không cửa không nhà, tìm đâu ngày mai tươi sáng.
Nam: Xin đừng oán than, xin chớ ưu tư sầu đau hãy nghe lời khuyên.
Nữ: Anh đây chính là
Nam: Là người trai hôm nay
Nữ: Anh là biên phòng
Nam: ( nói : đúng rồi )
Nữ: Tên gọi Hoàng Phương….
Câu 1:
Nam: Phải tôi là lính biên cương luôn góp phần bảo vệ quê hương nơi tuyến đầu biên giới, giữ vững ước mơ cho bao người chờ đợi tô thắm mãi màu xanh nơi miền an phú quê hương …. Vì nhiệm vụ thiêng liêng tôi tôi phải giữ gìn … Hôm ấy gặp cô lần đầu nơi quán nhỏ, lòng bàng hoàng trước hoàn cảnh của cô.
Nữ: Cha mẹ mất rồi em bị dì ghẻ đuổi xô nay biết phải về đâu với cuộc đời bất hạnh. Nghĩ tới tương lai lòng nghe buồn canh cánh, nên em muốn sang đò qua bên kia biên giới…
Nam: ( nói dặm ): Qua bên đó rồi cô định làm nghề gì, cô có biết cuộc sống bên đó như thế không ?
Nữ: ( nói dặm ): Em nghe người ta nói, qua bên đó dễ kiếm tiền buôn bán cái gì cũng được hết á.
Nam: Không đơn giản như vậy đâu cô à.
Câu 2 :
Nam: Cô hãy nghe tôi những lời khuyên chân thật, đừng thiếu nghỉ suy mà đánh mất cuộc đời mình…giá trị đời cô phải giữ gìn…. Cô buôn bán làm ăn kiếm tiền sinh sống thì cần có gì sang nước bạn bên kia.
Nữ: Em nghe nói ở bên đó làm một đêm được hơn một trăm ngàn tiền ria, em rính tranh thủ vài ba tháng thôi để kiếm tiền làm vốn.
Nam: Biên giới bên kia vàng thau lẫn lộn, cô đừng dại khờ mà lỡ bước sa chân.
Nữ: ( nói ): Anh Phương ơi ! Anh nói cái gì mà lỡ bước sa chân ?
Nam: ( nói ): Cô không nghe người ta nói sao.
Nữ: Nói cái gì vậy anh.
Nam: Người ta nói “ Nam vang đi dễ khó về, khi đi thì sang trọng khi về coi chừng bị SiĐa”.
Nữ: Em đi bán cà phê chớ có làm gì bậy bạ đâu mà bị SiĐa
Nam: Có biết bao cô gái nhẹ dạ cả tin cũng như cô vầy nè, nên bị người ta lừa, chứ cô thử nghỉ coi buôn bán cái gì mà một đêm tới trên một trăm ngàn tiền ria, chỉ có con đường bán…
Nữ: Anh Phương ! Em đã hiểu ra rồi.
( Đoản khúc lam giang )
Nghe những lời anh khuyên, em hiểu ra cuộc đời đảo điên, vì em mang kiếp nghèo, buôn ba xuôi ngược đi tìm sự sống.
Nam: Giờ cô về quê hương, tôi vẫn giữ miền biên cương.
Nữ: Chia tay rồi, có còn gặp không,
Nam: Trái đất kia vẫn còn, cô đừng để tâm làm chi. Bèo hợp rồi lại tan, cô chớ nên bi quan, hãy sống vui chan hòa, tình nghèo bao la, An Phú quê ta.
Nữ: Em biết phận em, mang kiếp nghèo, thân thấp hèn, không sánh cùng anh Biên phòng.
Nam: Chẳng phải đâu em chớ hiểu lầm, gặp em trong lúc gian nan nghe lòng xao xuyến, chưa xong nhiệm vụ không để buồn cho em.
Nữ: Khó khăn chi lời, ta hò hẹn trăm năm, anh có đồng ý không…

VỌNG CỔ
Nam: Anh xin hẹn với em vào một ngày không xa lắm, ta sẽ gặp lại nhau duwois không gian đầy nắng ấm bên dòng sông hậu hiền lương nơi An Phú quê mình….sóng bước bên nhau ta nói chuyện ân tình …. Đời lính Biên cương chưa một lần vương vấn, hội ngộ lần này chắc có lẽ nợ ba sinh, về An Phú quê mình em hãy vững lòng tin, vì ở nơi đó có Đảng quang vinh có tình ngươig trãi rộng.
Nữ: Hiện thực là đây hay chỉ là trong giấc mộng, đẹp nhất trong em là người lính Biên phòng.
Câu 3 :
Nam: ( ca lý lu là ): Em về An Phú mà quê anh nhớ lo làm ăn nghe, chớ nên sang miền biên giới cho lụy thân, chờ ham bạc vàng vội qua dò sang sông.
Nữ: Sướng vui nào bằng nghe những lời anh khuyên . ( về vọng cổ ) Em sẽ nghe anh trở về An Phú, ruộng sớm đồng trưa ấp ủ chuyện đôi mình.
Nam: Em hãy thay anh tuyên truyền rộng khắp, các cô gái nhé dạ ham tiền là gặp hiểm nguy.
Nữ: Lời anh em sẽ khắt ghi.
Nam: Vượt qua gian khó chúng ta vì tương lai….



TIỂU PHẨM CA CẢNH

Tác giả: Trọng Minh, Dàn dựng: Nhật Thanh

 (Tại nhà Thu, Thu hồi tưởng lại giấc mơ của mình thể hiện qua lời hát )
Điệu lý cây bông Nhu
Thu:     Đêm qua mơ thấy mình được giàu sang, sang giàu sang
Xe hơi nhà lầu sang trọng xinh thật xinh
Rồi đây sẽ được đổi đời
Không có cảnh khó khăn
Vượt qua cảnh đói nghèo
Cho đời lại lên hương.
Nói lối.
Không…. Chỉ là mơ, còn bây giờ mình làm sao để biến giấc mơ thành sự thật đấy chứ…?
(Tâm bước vào)
Điệu khóc hoàng thiên
Tâm: thì hãy theo anh sẽ được giàu sang sung sướng.
Cởi lớp da phèn nhà quê ảo vải.
Lên Sài Gòn chỉ một thời gian thôi.
Thì em sẽ lên đời.
Thu: Ủa ? anh Tâm về hồi nào vậy.
Và ! làm nghề gì ở đâu ?
Anh nói em rõ tường tận
Công việc thế nào nặng nhẹ ra sao ?
Thu: Còn mẹ em thì sao ? nhiều lần em mở lời xin mẹ để lên Sài Gòn nhưng mẹ không cho mẹ sợ
Tâm: Mẹ sợ em đi một mình xứ lạ quê người không ai… bị lường gạt phải không. Thì bây giờ không lẽ…
Thu: không … không. Em chỉ nói vậy thôi chừng nào mình đi hả anh.
Tâm: Ngay bây giờ ! nếu chậm công ty thu đủ người thì sao ? Em đừng lo lên trên làm thời gian anh sẽ mua nhà, sắm xe cho em. Thôi đi lẹ kẻo mẹ em về. Tâm: Công ty của anh hợp tác với nước ngoài nên lương nhân viên rất cao thấp nhaats một tháng tiền đo cũng vài ngàn.
Thu: tiền đô…. Nhưng mỗi đô là bao nhiêu.
Tâm: đó thấy chưa ? quê thật là quê 01 đô bằng 16 ngàn tiền việt, 1 tháng 500 đô. Vậy em tính coi bao nhiêu triệu.
Thu: Vậy hả anh ? nhưng …. Nhưng em trình độ thấp thì làm sao vô đó làm được hả anh.
Tâm: Em yên tâm đi ! anh bảo lản mà, anh sẽ lo toàn bộ hồ sơ cho em hết. Em vô làm rồi chừng vài 3 tháng mình sẽ được đi du lịch nước ngoài nhé nè !
CẢNH 2
Mẹ Thu: Ầu ơ…. Cá không ăn muối cá ươn. Con cải cha mẹ ….ờ…con cải cha mẹ trăm đường con hư…
(Điệu lý tầm quân )
Thôi hếta rồi, thôi hết rồi mẹ ơi !
Lũ giang manh đã cướp đi cuộc đời.
Vì thiếu nghĩ suy nên rơi vào cạm bẫy.
Nơi quê người nghe xót xa với nỗi buồn và nhớ quê.
Mẹ Thu: Nơi quê nhà mẹ mong chờ đọi con.
Mau bước chân, mau bước chân qay về.
Đừng đắn đo chi mau quay về con hởi.
Mẹ đang chờ con đây, mau quay về nghen con
Nói lối
Thu: mẹ ơi ! Vì đua đòi mơ mộng có quyền, không nghe lời mẹ dạy nên con mới rơi vào tay của bọn buôn người. Bây giờ con phải làm sao bây giờ hả mẹ
Mẹ Thu: Về đi con ! mẹ sẵn sàng tha thứ cho con, xóm làng cũng chờ con ! Về với mẹ đi con !
Thu : Mẹ…? Mẹ ơi ! con về với mẹ đây.
 
 
 
 

NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ

 Thái Nguyên. Tác giả:

 
CẢNH 1:  Tại gia đình bà Nhun Lan
 
Bà Nhu Lan (Đang hồi tưởng nhớ chồng): Ông ơi sắp đến ngày 27/7 rồi, những ngày này tôi lại nghĩ đến ông nhiều lắm, không sao ngủ được. Ngày ông về phép, ông để lại cho tôi một đúa con ông bảo tôi rằng nếu mình sinh con cho tôi một đứa con, ông  bảo tôi rằng  nếu mình sinh con trai thì đạt tên là Hùng mà là con gái thì tên là Hương mình ạ. Tôi sinh được cô con gái nó xinh  xắn giống mình lắm, theo ý nguyện của mình tôi đặt tên con là Hương đây và mình để lại cho tôi chiếc áo là vật kỷ niệm duy nhất cho mẹ con tôi. Nó  rách một tý mà tôi khâu mấy chục năm nay không lành…
Hương (vào): Mẹ ơi ? Mẹ lại khóc rồi, con sắc thuốc cho mẹ đây, mẹ uống đi, lưng mẹ còn đau lắm không ? Chiếc áo này con đã cất kỹ rồi sao mẹ lại đem ra ? Mẹ cứ nhìn áo này mẹ lại khóc.
Bà Nhu Lan: Con ơi mẹ nhớ bố con nhiều lắm đó là chiếc áo này mẹ chỉ mang ra để nguôi nỗi nhớ con ạ.
Hương: Mẹ ơi, mẹ uống thuốc đi con muốn thưa với mẹ một chuyện. Anh Chung người yêu của con rủ con lên nhà chơi, mẹ cho con đi nhé.
Bà Nhu Lan: Không được đâu mẹ không đồng ý, gia đình người ta chưa xuống gia đình nhà mình, mẹ không đồng ý cho con đi đâu
Hương: (năn nỷ mẹ mãi…)
Bà Nhu Lan: Không cho đi. Con ở nhà. Mẹ đi chợ nấu cơm và mua hoa quả thắp hương bố con.
 
CẢNH 2: Cuộc trao đổi buôn bán người qua biên giới
 
Chung: Mày còn bi nào không cho tao một bi. Từ hôm qua hết tiền rồi chẳng kiếm được bi nào hút cả.
Bạn: Mày tự kiếm đi, tao còn mỗi 1 bi tao phải hút, dạo này khó khăn lắm?
Chung: Ôi. Tao kiếm kiểu gì? Khó quá, hết cách rồi.
Bạn: Đơn giản thôi mày muốn kiếm tao bảo mày cách
Chung: Cách gì bảo tao với.
Bạn: Tao có đường dây buôn bán phụ nữ trẻ em qua biên giới, tao nhìn con người yêu mày được đấy, mày đưa lên Lạng Sơn, kiếm được vài chục, đủ tiêu sài.
Chung: Mày điên à. Hương tao sắp lấy làm vợ mà mày bảo tao làm vậy. Tao yêu Hương nhiều  lắm không bao giờ tao làm chuyện ấy.
Bạn: Thế thì thôi mày tự kiếm lấy mà hút, đừng xin tao nữa
Chung (suy nghĩ một lúc…): Thấy bạn hút không chịu được nữa… đành nhận lời bán người yêu. Chung than thở chỉ 1  phút nông nổi  nghe mày hút thử mà tao bán rẻ lương tâm đạo đức, bán cả người yêu  mình sắp lấy làm vợ …
Thôi mày ở đây, tao vào xin phép mẹ Hương cho Hương lên nhà tao chơi rồi tính cách.
 
CẢNH 3: Tại gia đình bà Nhu Lan
 
Hương: (đang quét nhà)
Chung: Hương à em ở nhà một mình à, mẹ đâu?.
Hương : Anh bảo đến sớm sao bây giờ mới đến  mẹ em đi chợ rồi.
Chung: Anh bận việc giờ mới đến được, em ạ chuyện hôm qua anh bảo em xin phép mẹ, em đã xin phép  chưa?
Hương: Em xin phép rồi, mẹ không cho em đi đâu?
Chung: Chán thế anh bảo em thế này nhé, tối nay chúng mình… (bà Lan bước vào)
Hương : Mẹ em đi chợ về rồi đấy
Chung : Cháu chào bác ạ.
Bà Nhu Lan: Chung đến chơi hả cháu? Cháu ngồi uống nước.
Chung : Bác ơi cháu đến thưa chuyện với bác, bác cho em Hương lên nhà cháu chơi, thăm gia đình cháu.
Bà Nhu Lan: Bác nghe con Hương nói chuyện rồi Chung à, cháu thông cảm cho bác, bác không đồng ý cho cho Hương đi chơi đâu, vì gia đình cháu chưa xuống gia đình bác đi cơi trầu, nói chuyện gì cả, mà cái Hương nó đi dân làng dị nghị, ông cha bà chú không đồng ý đâu.
Chung: Bác ơi, cháu hứa với bố mẹ cháu rồi ngày mai cháu đưa em Hương lên nhà, bây giờ làm thế nào.
Bà Nhu Lan: Thôi cháu về nói lại với gia đình trên nhà thông cảm cho bác  nhé thôi muộn rồi ở đây ăn ăn cơm vớI mẹ con bác cho vui.
Hương: Mẹ ơi con cắm cơm rồi đấy.
Bà Nhu Lan: Ừ, mẹ đi nấu thức ăn 2 đứa ngồi đây bàn kỹ đi.  À, Hương đem cân hoa quả vào bàn thờ tối mẹ thắp hương
Chung : Hương này tối nay chúng mình chốn mẹ lên nhà anh nhé
Hương: Ngập ngừng 1 lúc lâu rồi cũng đồng ý …
 
CẢNH 4: Hương bỏ trốn mẹ
 
Chung: Bác ơi, thôi cơm nước xong rồi  con xin phép bác con về.
Bà Nhu Lan: Ừ, thôi cháu thông cảm cho bác nhé, khi nào gia đình con xuống bác cho con Hương lên, cho bác gửi lời hỏi thăm ông bà trên nhà, Hương ơi, đưa Chung về con… vâng ạ
(Tối Hương viết lại mấy dòng chữ và bỏ trốn mẹ)
Bà Nhu Lan: Tối nay sao im ắng thế này, chắc là con Hương giận tôi lắm đây, vì tôi không cho nó đi lên nhà thằng Chung bà Lan nhìn đồng hồ... thôi chết 11 giờ rồi còn sớm gì nữa, chắc con Hương ngủ rồi, con bé khóc sưng cả mắt vì giận mẹ…chợt bà Lan nhìn thấy tờ giấy dể ở bàn bà bảo, con gái con đứa sao lại viết tờ giấy gì  thế này bà cầm lên đọc và sững người, khi nhìn thấy những dòng chữ cô con gái để lại… “Mẹ ơi con đi Lạng Sơn mai con về mẹ đừng giận con mẹ nhé…” bà đứng lên chạy ra cổng gọi Hương ơi Hương ơi và khóc.
 
CẢNH V: Cảnh Chung bán Hương và nguồn tin cấp báo “đồng bọn sa lưới pháp luật”
Chung: Hương ơi, em có mệt không, có say xe không đến Lạng Sơn rồi đấy.
Hương: Em mệt lắm anh ạ anh mua cho em chai nước lọc vẫn chưa đến nhà mình hả anh.
Chung: Còn đi vài cây nữa, nhà ở tận chân núi cơ, em ngồi đây chờ anh đừng đi đâu nữa
Hương: Vâng ạ? Anh đi nhanh rồi về với em nhé, ngồi dưới gốc cây này mát thật.
Chung: Trao đổi với bạn và mẹ mìn ngoài cánh gà. Đấy mày xem người yêu tao cũng được đấy chứ nó hiền và thật thà, chỉ vì ăn chơi xa đoạ mà bán người mà  tao yêu thương nhất
Bạn: Thương với chả yêu, đã chơi thì phải chấp nhận
Mẹ mìn: Thôi mày ơi than thở gì ? Có mấy chục triệu cơ mà mẹ mìn vào nhìn thấy Hương bảo hàng này được đấy đáng giá tiền lắm, mụ ta rút trong túi 1 khăn tẩm thuốc mê bịt vào mồm Hương, cô ngất xỉu.
Chung: Chạy ra bà làm gì người yêu tôi đấy, tôi bảo bà làm nhẹ nhàng cơ mà, sao cô lại năm thế này.
Mẹ mìn: Nó không sao đâu, nó bị thuốc mê, tao còn đưa sang đó nó tỉnh, mày lấy tiền không tao còn đi
Hồng: ngoài cánh gà có người phát hiện thấy và kịp thời báo công an “Báo các anh có một vụ rất khả nghi ngoài bìa rừng các anh ra ngay, bọn chúng cho cái gì vào mồm cô bé và cô bé ngất xỉu, đi nhanh các anh ơi”.
Vừa lúc Chung và người đàn bà đang trao tiền, đồng bọn chuẩn bị đưa sang  đưa sang biên giới, thì công an Lạng Sơn ập tới.
Công Nhu an (Hô): Tất cả hãy đứng im, các anh đã bị bắt.
Hồng: Anh công an ơi, chị này vẫn hôn mê.
Công Nhu an: Chị lấy tý nước xoa vào mặt cho cô ấy tỉnh ngay; rồi Hương hồi tỉnh và hỏi.
Hương: Sao đông người thế này, chuyện gì thế này, sao anh lại bị khoá tay thế kia.
Công Nhu an: Chị bình tĩnh, chúng tôi là công an Lạng Sơn, được nguồn tin cấp báo đã kịp thời đến cứu chị khỏi đường dây buôn bán phụ nữ.
Hương: quay sang Chung: có phải thế không anh? Chung gật đầu thú tội Hương: Anh ơi em yêu anh nhiều thế, sao anh lại nỡ bán em hả anh Chung
Chung: Anh xin lỗi em…
 
 

CHUYỆN GIA ĐÌNH CHÁU HỒNG

 Thái Nguyên. Tác giả:

 
CẢNH 1: Mẹ Hồng và bà Nhu hàng xóm đi chợ
 
Mẹ Hồng: Bà ơi hàng hoá ế ẩm quá có mấy mớ rau mà bán không hết
Bạn: vâng bà ạ chợ ế chung.
Mẹ Hồng: Con bé nhà tôi nó học giỏi quá, từ lớp 1 đến 11 đều đạt học sinh giỏi, tôi đang cố gom tiền cho cháu mấy trăm cho cháu học thêm.
Bạn: Øồng rồng cá chuối đắm đuối vì con ai chả thế bà? Mình vì con  vì cái thôi
Mẹ Hồng: Trưa lắm rồi tôi phải về nấu cơm cho các cháu chiều nó phải đi  học thêm. Bà có về không.
Bạn: Thôi tôi cũng về, rau cỏ héo  quá ai mua nữa …hai bà về
 
CẢNH 2
(Hồng đang dọn dẹp)
Bà Nhu bạn: Hồng ơi, Hồng cháu có nhà không? Hồng ơi
Hồng: Cháu có nhà ạ. Cháu chào bác ạ. Bác vào nhà.
Bà Nhu Bạn: Hồng ơi mẹ cháu vừa bị tai nạn
Hồng: Sao hả bác mẹ cháu bị tai nạn có nặng không
Bà Nhu ban: Mẹ cháu bị gẫy chân, các bác đưa vào viện rồi cháu chuẩn bị  đi ngay đem quần áo cho mẹ
Hồng: (khóc nói) cháu chả có đồng nào.
Bà Nhu bạn: Thôi  cứ đi lên viện đã rồi tính sau
 
CẢNH III: Tại nhà Hồng
 
Hồng: Chết rồi mình chả có đồng nào thế  này; mẹ có độc mấy chục, các bác ấy bảo phải có tiền  người ta mới mổ cơ, khổ thân mẹ con mình quá
Hương(cán bộ phụ nữ xã): chào cháu cô đi  họp phụ nữ xã về đến đầu làng nghe thấy bảo mẹ cháu bị tai nạn à. Có nặng lắm không?
Hồng: May quá mẹ cháu chỉ gẫy chân thôi, nhưng phải có tiền mới mổ được cô ạ
Hương: Cháu ơi, mẹ cháu có đóng bảo hiểm cho cô, cô cho cháu vay tạm một triệu để  đóng viện phí cho mẹ cháu nhé
Hồng: Cháu cảm ơn cô, may quá cháu không biết làm thế nào
Hương: Muộn rồi cô về nhé
Em Hồng: Chị ơi  em nghe có phải mẹ bị tai nạn không ?
Hồng: Phải đấy em ạ, mẹ đang nằm viện chị về thu xếp tiền.
Em Hồng:  mẹ có nặng lắm không chị?
Hồng: May quá mẹ bị nhẹ chỉ bị gẫy chân thôi hai chị em ôm nhau khóc.
Hồng: Thôi em ở nhà cơm nước cho bố chị mang tiền lên viện cho  mẹ
 ( ngoài cổng xuất hiện người đàn bà).
Có ai ở nhà không ? Bà tự xưng là bạn học của mẹ ở xã trên từ hồi cấp II, nghe tin mẹ bị tai nạn bác hỏi thăm.
Hồng: Mẹ cháu bị tai nạn cô Hương phụ nữ xã cho cháu vay một triệu
Người đàn bà Nhu lạ mặt: Cháu lên viện cho bác gửi lời hỏi thăm mẹ nhé- à cháu ơi nhà hàng của bác ở Quảng Ninh đang cần  người giúp việc cháu có giúp được cho bác không nếu giúp được bác trả tiền mà lo viện phí cho mẹ.
Hồng: Bác ơi cháu còn đang  đi học, cháu không  đi được đâu!
Người đàn bà Nhu lạ mặt: sắp nghỉ hè còn một tuần nữ là nghỉ hè, nếu mà đi được bác ứng trước cho 2 triệu mà lo viện phí cho mẹ!
Hồng: Thế mỗi tháng  bác trả cháu bao nhiêu?
Người đàn bà Nhu lạ mặt: Bác trả một triệu năm trăm ngàn đồng, người khác bác chỉ trả một triệu nhưng mày hoàn cảnh thế này bác trả một triệu năm trăm ngàn đồng.
Em: Chị ơi ? Thôi chị  đi cũng được em ở nhà chăm sóc mẹ cũng được, nhà mình đang khó khăn quá. Bác ơi để chị cháu thử mấy ngày nữa có được không chị cháu lên bệnh viện xem mẹ cháu thế nào đã.
 Người đàn bà Nhu lạ mặt: Ừ, thôi cũng được hôm nay là là ngày mùng 8, đến ngày 12 bác đến đón cháu. Phải hỏi ý kiến bố cháu nhé, thôi bác về đây ngày 12 bác đến đón.
Hồng và em: Vâng ạ, cháu chào bác , bác về ạ
 
CẢNH 4: “Ông bố Hồng đang xay sỉn”
 
Hồng: Bố ơi sao suốt ngày bố say thế, bố chả giúp gì cho mẹ con thế.
Bố: mày nói nhiều quá, tao ch ả n gì hết.
Hồng: con có chuyện muốn thưa với bố, con đi giúp việc cho bác ở Quảng Ninh.
Bố: Giúp là giúp cái gì ? Mỗi tháng người ta trả bao nhiêu tiền
Hồng: Bác bác ấy trả mỗi tháng một triệu năm trăm ngàn đồng bác ấy bảo con xuống trông hàng cho bác ấy.
Bố: ừ đem tiền cho tao uống lầy tiền đồ cho mẹ mày, bây giờ có tiền không cho tao xin mấy nghìn mua  rượu
Hồng: Đây bố cầm tiền này, bố uống ít ít thôi bố nhé.
Bố: ừ ……đi ra
Bà Nhu lạ mặt: Hồng ơi ..Hồng ơi cháu có nhà không, chuẩn bị quần áo chưa, đi với bác nhé, hôm nay là ngày 12 rồi đấy, bác đến đón cháu đây.
Hồng: Vâng cháu chuẩn bị quần áo  rồi ạ.
Bà Nhu lạ mặt: Chỉ cần 1,2 bộ thôi bác  khác mua cho quần áo đẹp hơn thôi đi cháu.
Hồng: ở Quảng Ninh có xa không cháu xay xe lắm
Bà Nhu lạ mặt: Không xa đâu cháu ạ, bác có thuốc chống say xe đây ta đi cháu
Hồng:  vâng ạ.
CẢNH 5: (Tại nhà nghỉ Hương sơn)
 
Bà Nhu lạ mặt: Cháu ngồi nghỉ và uống nước đi
Hồng: Bác ơi, nhà bác à, nhà bác to thế này cơ à
Bà Nhu lạ mặt: Không phải đâu, đây là nhà nghỉ Hương sơn chốc nữa con trai bác đến đón, đường đi khó lắm không đi được ô tô, chỉ đi được xe máy thôi, bác ra kia gọi điện cho con bác nhé
Hồng: vâng ạ, bác đi về sớm cháu sợ lắm.
Anh Chung và bà Nhu lạ mặt vào.
Bà Nhu lạ mặt: Hồng ơi chết rồi cháu ơi nhà hàng của bác bị trục trặc rồi không buôn bán được gì nữa, bác có ông bạn này ở bên kia biên giới sang  nhờ bác tìm người giúp việc, cháu sang bên đó với ông ấy , ông ấy trả lương cao hơn bác.
Anh Chung: Chào em. Anh là anh Chung anh đang rất cần người em đi với anh nhé.
Hồng: Không…không… cháu không đi với chú đâu, cháu không biết chú là ai cả, cháu đi làm với bác cháu cơ, bác ơi bác đưa cháu về, cháu không đi với chú này đâu.
Bà Nhu lạ mặt: Cháu ơi đi với chú ấy chú trả lương cao lắm nhà bác không  con cửa hàng nữa, bác giúp cháu đấy!
Hồng: Không... không bác ơi cho cháu về với mẹ cháu cơ!
Anh Chung: Đấy bà xem bà làm thế nào thì làm, tôi tưởng bà sắp xếp xong rồi chứ đến đây nó vẫn nhũng nhẵng thế này à.
Bà Nhu lạ mặt: Tao nói cho mày biết tao chẳng nói trắng phớ với mày tao bán mày ba mươi triệu cho ông này lấy làm vợ, mày sang  làm vợ ông ấy sướng lắm, thoải mái tiền và gửi tiền về cho mẹ mày.
Hồng: Chạy kêu cứu, các bác ơi  cứu cháu với.
(ở ngoài hành lang có người giúp việc đã nhìn thấy cảnh tượng Hồng bị nhét rẻ vào mồm và báo ngay cho bà chủ)
Bà chủ điện ngay cho 113 Công an báo sự  việc đang xây ra tại nhà hàng, công an kịp thời ứng cứu và giải thoát cho cháu Hồng
Công Nhu an: Tất cả đứng im, các người đã bị bắt: Bà có phải bà Lâm ở Phổ yên tỉnh Thái Nguyên không, chúng tôi đã truy nã bà mấy tháng nay, bà đã đồng loã đưa người sang biên giới buôn bán đồng tiền bất chính gây nên hậu quả xấu cho những gia đình khó khăn như gia đình cháu Hồng đây?
Qua sự việc này mỗi gia đình chúng ta nên đề cao cảnh giác trước thế lực của đồng tiền của bọn người sấu lộ dụng lòng tin của mọi người lừa đảo, gieo rắc những thảm hoạ đến từng gia đình.
          Và chúng ta hãy ngăn chặn những tội ác của bọn chúng “ Vì buôn bán phụ nữ và trẻ em là tội ác”.
 
 

CHUYỆN NHÀ ÔNG NHU BẤT

 Thái Nguyên. Tác giả:

 
Mạnh Cường: trong vai ông Bất chồng bà Loan
Thu Huyền: Bà Nhu Loan
Thu Hồng: Con riêng bà Loan.
Khắc Cường- Minh Hiệp- Thanh Thuỷ - Thanh Hà trong vai Công an và quần chúng.            
   Câu chuyện bắt đầu và diễn ra tại nhà ông Nhu Bất.
Ông Nhu Bất: hát…Đời thằng đàn ông mà không có rượu và thịt chó thì vứt….
con Hoa đâu? Con Hoa đâu rồi? Con Hoa đâu?…
Hoa: Dạ…dạ… Dượng gọi gì con có việc gì ạ.
Ông Nhu Bất: Mày đi mua rượi và thịt chó cho tao.
Hoa: nhưng Dượng ơi nhà mình làm gì còn tiền mà mua tiền đóng học cho con còn không có, gạo ăn đến trưa nay còn chẳng đủ nấu cháo, có tiền đâu mà dượng bảo mua rượi.
Ông Nhu Bất: Tiền?..tiền… lại tiền mẹ con mày lúc nào cũng tiền, tiền tao thiếu chó gì tiền? tao ối tiền. tiền đây chứ tiền đâu?
Hoa: Dượng…  dượng lấy đâu ra mà nhiều tiền thế ạ?
Ông Nhu Bất: Tiền ở đâu mày không cần biết, lại đây dượng bảo dượng không những có tiền mà dượng còn có cái này cho con nữa đây này, đi mua rượu cho dượng.
Hoa: Nhưng mà dượng xay quá rồi ạ
Ông Nhu Bất: Mày có đi không thì bảo, tao bảo mày có đi không, đi không? (đánh Hoa)
Bà Nhu Loan: ông Bất ông có còn tính người nữa hay không ? sao ông suốt ngày hành hạ nó thế hả ? ông xem trên người nó có còn chỗ nào không thâm tím nữa không? Hay vì nó không phải là máu mủ  của ông nên ông không sót( 2 mẹ con bà Loan ôm nhau khóc nức nở)
Ông Nhu Bất: (cười nhạt) Sao mẹ con mày lại lấy nước mắt để doạ tao  nữa à… ông đếch cần… ông tự đi mua lấy.
Bà Nhu Loan: Con… thế ở nhà lại có chuyện gì thế hả con?.
Hoa: (nói trong tiếng nấc)..mẹ ơi… dượng sai con đi mua rượu nhưng nhà mình làm gì còn tiền mà mua. À mẹ ơi Dượng nhiều tiền lắm ạ, toàn tờ xanh thôi, à mà mẹ ơi dượng còn  mua cho con cái này nữa đấy mẹ ạ.
Bà Nhu Loan: Con bảo sao? Bà lẩm bẩm.. ông ấy…ông ấy…lấy đâu ra mà nhiều tiền thế nhỉ.
Hoa: à mẹ ơi?
Bà Nhu Loan: còn chuyện gì nữa hả con? Hoa: mấy hôm trước con thấy dượng dẫn về một ông rất lạ hai người to nhỏ với nhau chuyện gì có  vẻ quan trọng và bí mật lắm mẹ ạ, có lúc con thấy ông ấy nhìn con chằm chằm, con sợ lắm.
Bà Nhu Loan: Hoa ? con nghe mẹ nói đây con đã 14-15 tuổi có lớn nhưng chưa khôn. Có những điều mẹ  chưa thể nói cho con hiểu được. Nhưng từ nay con hãy cẩn thận khi gần với dượng con có chuyện gì phải bảo mẹ ngay. Thôi con dọn dẹp nhà cửa, mẹ phải đi có ch útiệc.
Hoa: Mẹ đi nhanh rồi về ? con sợ lắm.
Bà Nhu Loan: ừ.
Ông Nhu Bất: Mẹ có nhà không ?
Hoa… Mẹ con vừa đi có chút việc.
Ông Nhu Bất: Có chút việc..có chút việc… con có biết mẹ con bao giờ về không?
Hoa: dạ không ạ?
Ông Nhu Bất: Ngó nghiêng trước sau và quay sang hất hàm.
Tay buôn người: xuất hiện và hỏi có ổn  chưa anh
Ông Nhu Bất: Chú yên tâm đi, Hoa! con đây là ông chú họ của dượng, chú ấy ở thành phố hôm nay chú ấy về đây giúp đỡ gia đình mình?
Tay buôn người: Chú bận làm ăn nên không có dịp hôm nay chú cần tìm người giúp việc chú muốn đón cháu giúp chú việc gia đình cháu chuẩn bị đi.
Ông Nhu Bất: nhà mình nghèo không có tiền cho con ăn học con lên giúp việc cho chú tím chỗ người nhà con đừng ngại đi ngay với chú cho kịp xe.
Hoa: nhưng dượng đã nói với mẹ chưa?
Ông Nhu Bất: Dượng nói rồi.
Hoa: Nhưng con chờ mẹ  con về đã
Tay buôn người: Cháu đi  với chú thím…
Ông Nhu Bất: Con ra đi với chú đi…( và ra hiệu tay buôn người tìm cách bắt cóc Hoa)
Hoa: Không ….con không đi…mẹ ơi cứu con  và ngất xỉu
(Ông Bất và tay buôn người bế Hoa đi thì là Loan và 2 Công an ập đến)
Bà Nhu Loan: ôi Hoa con tôi ?
Công Nhu an: tất cả đứng im.
Ông Cheng, ông đã bị bắt vì tội buôn bán và môi giới phụ nữ và trẻ em.
 
LỜI KẾT
Thưa bà con cô bác.
Vì tiền ông Bất đã trở thành kẻ bất nhân đông loã với kẻ buôn bán người đang tâm bán cả con gái của vợ mình để lấy tiền dơ bẩn. Đây là bài học cảnh tỉnh cho  tất cả chúng ta.
Hai thông điệp:
1. Hãy cảnh giác với những âm mưu, thủ đoạn lừa đảo buôn bán phụ nữ và trẻ em.
2. Buôn bán phụ nữ - trẻ em là tội ác.
 

Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:16

XUẤT NGOẠI

Thái Nguyên. Tác giả : Mạnh Cường

Nhân vật:
-         Anh Hậu
-         Chị Liên: vợ anh Hậu
-         Hiền: 14 tuổi con gái
-         Thảo: 10 tuổi con gái
-         Lý: bạn học của Liên
-         Ông chủ tịch xã
-         Hà: Truởng Công an xã
-         Chủ tịch phụ nữ xã
-         Công an viên
Mấy hôm nay trong xóm, ngoài làng cứ xôn xao chuyện chị Thanh và chị Huệ mới đi xuất khẩu lao động có 2 năm mà đã gửi tiền về cho gia đình trang trải nợ nần, lại còn sắm xe máy, ti vi và nhiều vật dụng gia đình khác. Khiến cho cái làng quê nghèo khó mà yên bình này bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên nhiều chị em trong làng rất muốn tìm một cơ hội xuất ngoại để đổi đời.
 

CẢNH I

 
Tại nhà anh Hậu lúc này anh Hậu đang ngồi bên bàn nhâm nhi chén rượi  nhạt, vẻ mặt xem ra có điều gì chán nản mệt mỏi.
Hiền - Thảo: (Rụt rè đun đẩy nhau ra gặp bố): Bố ơi? Bố!
Anh Hậu: Bố bố con con cái gì, nói đi.
Hiền: Bố cho con tiền để con nộp tiền xây dựng với lại bố mua cho con cái cặp sách khác. Cái cặp cũ rách hỏng hết rồi, đến lớp bọn nó cứ trêu con ngượng lắn.
Thảo: Con cũng phải nộp tiền học, tiền mua sách giáo khoa và đồ dùng học tập, cô giáo con còn gửi giấy thông báo về gia đình đấy ạ.
Anh Hậu: (cần tờ giấy xem qua). Tiền…. động cái gì cũng tiền, tiền nuôi mấy cái miệng ăn còn chưa đủ, thì tao đào đâu cho chúng mày nộp bây giờ, mà nộp gì mà nộp lắm thế không biết.
Thảo: Nhưng cô giáo con bảo, không có sách giáo khoa không có đồ dùng học  tập thì không thể học được.
Anh Hậu: Không học thì thôi, bỏ ở nhà thử hỏi không có ăn bụng đói chúng  mày có sống mà đi học được không hả? (giận giữ ném cái chém xuống đất)
Hiền - Thảo: hai chị em sợ quá ôm nhau khóc.
Cô Liên ( từ ngoài vào)
Kìa có chuyện gì mà anh giận giữ, quát tháo, đập chén, đập bát làm các con nó sợ thế này?
Anh Hậu: Chuyện tiền chứ còn gì. Cô có giỏi thì đi kiếm tiền cho con cô nộp tiền học…còn tôi, tôi chịu.
Cô Liên: Có gì thì anh nhẹ nhàng với các con, rồi vợ chồng mình bàn bạc, tính toán, anh nóng giận thế có giải quyết được gì đâu, chỉ làm các con nó sợ. ( nói với Hiền - Thảo)… Thôi được rồi mẹ sẽ cho các con tiền để nộp và mua sách với đồ dùng cần thiết. Giờ các con vào học bài đi, để bố mẹ nói chuyện.
Hiền- Thảo : Vâng ạ!
Cô Liên (Cẩn thận nhặt những mảnh chén vỡ rồi nhẹ nhàng đến bên chồng): Anh Hậu này, em có chuyện này muốn bàn với anh.
Anh Hậu: có chuyện gì cô nói đi?
Cô Liên: Hoàn cảnh nhà mình quá khó khăn, thu nhập chỉ trông vào mấy mảnh ruộng, mảnh chè, đất thì bạc mầu cằn cỗi. Cứ đà này sẽ không thể nuôi nổi hai đứa nó ăn học chưa nói gì đến tích luỹ để sửa chữa nhà cửa, rồi còn phải đề phòng lúc ốm đau, hoạn nạn.  Hay…để... em đi lao động xuất khẩu!
Anh Hậu: Cô bảo sao? Đi xuất khẩu? Cô có mơ không? Trong nhà bây giờ chẳng có nổi  một xu, cô tưởng làm thủ tục đi lao động xuất khẩu mà ít tiền đấy à. Hơn nữa cô thì biết làm cái nghề gì mà đi. Sang bên đó lớ ngớ nó lừa cho trắng tay, không tìm được đường mà về thì ở đó mà mơ xuất với khẩu.
Chị Liên: Người ta đi được, mình cũng đi được. Như chị Thanh, chị Huệ đấy thôi, hai chị ấy nhiều tuổi hơn em sang bên đó làm có 2 năm mà đã gửi được tiền về thì làm sao mình không làm nổi. Thiên hạ người ta đi đầy có sao đâu.
Anh Hậu: Nhưng không phải ai đi cũng may mắn hốt được tiền. Thế tôi hỏi cô, cô lấy tiền đâu ra để làm thủ tục bây giờ?
Cô Liên: Anh mà đồng ý, em khác tự lo được.
Anh Hậu: Cô định lo thế nào?
Cô Liên: Em có đứa bạn từ hồi học cấp II, giờ nó đang làm ở một công ty tư vấn giới thiệu người đi xuất khẩu có trụ sở tại Hà Nội. Sau hơn 20 năm gặp lại, nghe em nói chuyện về hoàn cảnh gia đình mình, nó hứa sẽ giúp em một xuất đi lao động xuất khẩu ở Đài Loan. Nó bảo nếu em muốn đi nó sẽ bảo lãnh lo mọi thủ tục, chỉ trong một tuần là đi luôn.
Đây nó còn đưa em hai triệu bảo em cứ cầm về lo việc gia đình, em đã cho địa chỉ và nó hẹn chiều mai sẽ tới nhà mình anh ạ.
Anh Hậu: Thế sang bên đó làm công việc gì? Lương tháng họ trả bao nhiêu?
Cô Liên: Sang bên đó chủ yếu làm ôsin giúp việc gia đình và chăm sóc cha mẹ già để họ đi làm. Còn lương ban đầu họ trả ba triệu đồng một tháng.
Anh Hậu: Những ba triệu đồng một tháng cơ à?… Thế còn tiền nộp chi phí các khoản trước khi đi là bao nhiêu?
Cô Liên: Hai mươi triệu anh ạ… nhưng em tính rồi, với mức lương ấy, trừ một triệu chi phí ăn uống và các khoản khác đi thì chỉ cần làm một năm mình sẽ thu lại được vốn. Từ 2 năm trở đi là em có thể gửi tiền về cho bố con anh ở nhà trang trải.
Anh Hậu: Thế cô định kiếm đâu ra số tiền 20 triệu?
Cô Liên: Anh ạ. Nhà mình không có tài sản gì đáng giá ngoài cái bìa đỏ, em định dùng nó để thế chấp vay ngân hàng 25 triệu. Em tính thế có được không?
Anh Hậu : (thở dài ) … Tuỳ cô muốn tính thế nào thì tính, nhưng tôi nói trước đừng để bố con tôi đến nước không nhà, không cửa chống gậy đi ăn mày. Tới lúc ấy chẳng còn gì mà nói nữa đâu.
Cô Liên: Gớm sao bố mày lại bi quan thế, mình phải có niềm tin, phải huy vọng chứ. Cơ hội như vậy không biết chớp lấy thì đến đời mục thớt nhà mình cũng chẳng ngóc đầu lên được.
Anh Hậu: Nhưng tôi thấy có điều gì không ổn.
Cô Liên: (như đoán được suy nghĩ của chồng chị nhẹ nhàng đến bên anh) Anh à…em tính thế này, số tiền của bạn em nó giúp em sẽ nộp tiền học và mua đồ dùng học tập cho các con. Số còn lại sau khi vay được tiền của ngân hàng em sẽ bớt lại thêm vào mua cho bố  anh con cái ti vi nho nhỏ, để ba bố con ở nhà xem cho đỡ buồn… Còn mọi vấn đề khác bố nó cứ tin ở em…thế nhé…
Anh Hậu: Thôi được, cô đã quyết như vậy thì tuỳ cô.
Cô Liên: Vâng, bây giờ anh vào lấy cho em cái bìa đỏ để em đi làm thủ tục vay tiền, phải thu xếp nhanh mới kịp anh ạ!
Anh Hậu (vào lấy bìa đỏ ra đưa cho vợ) Thế còn đơn từ và hồ sơ thì sao?
Cô  Liên: Em đã chuẩn bị đủ rồi, làm thủ tục vay tiền xong em sẽ sang Ủy ban xin xác nhận. Thôi bố con anh ở nhà không phải chờ cơm, em về ăn sau (vội vã ra đi)
Anh Hậu: Này… Nhớ mà xin đăng ký tạm vắng nữa đấy nhé
Cô Liên: Vâng…
 
CẢNH II: (Phòng làm việc của đồng chí Chủ tịch xã)
Ông Chủ tịch xã đang chăm chú làm việc thì có tiếng gõ cửa vội
(Mời vào…)
Cô Liên: Em chào bác Chủ tịch ạ
Ông Nhu Chủ tịch: À… Chào Cô Liên, mờI cô ngồI uống nước
Cô Liên: Vâng ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Chú và các cháu vẫn khoẻ cả chứ, kinh tế gia đình còn khó khăn lắm không?
Cô Liên: Cảm ơn bác, nhà em vẫn khoẻ, chỉ có điều kinh tế còn khó khăn lắm ạ. Cho nên hôm nay em đến nhờ chính quyền xác nhận hồ sơ giấy tờ cho em đi lao động xuất khẩu.
Ông Nhu Chủ tịch: Thế hả… Nhưng cô đi lao động xuất khẩu theo chương trình nào, chứ ở xã mới nhận được công văn thông báo của huyện hội phụ nữ, kế hoạch cụ thể phải chờ chỉ đạo của huyện.
Cô Liên: Dạ không, em có đứa bạn làm ở công ty tư vấn giớI thiệu người đi lao động xuất khẩu giúp đỡ và bảo lãnh ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Tốt quá. Thế cô đi lao động ở nước nào? Làm công việc gì? Lương tháng họ trả bao nhiêu?
Cô Liên: Dạ, em sang Đài Loan làm ôsin giúp việc, lương 3 triệu một tháng.
Ông Nhu Chủ tịch: Làm ôsin giúp việc lương tháng những 3 triệu cơ à… ? Thế hồ sơ, giấy từ xin xác nhận của cô đâu, đưa tôi xem nào?
Cô Liên: Dạ đây, em có cái đơn tự nguyện đi làm việc ở nước ngoài và sơ yếu lý lịch. Còn những giấy tờ khác họ lo giúp hết ạ.
Ông Nhu Chủ tịch (suy nghĩ một lát): Thôi được. Cô cứ để đây, tôi bảo cán bộ tư pháp giảI quyết cho, hôm nay anh em nó đi công cán vắng nhà. Hẹn cô ngày mai ra lấy nhé.
Cô Liên: Vâng. Thế… Bác giúp em vì dướI công ty ngườI ta bảo phải làm thủ tục gấp trong một tuần thì mới kịp.
Ông Nhu Chủ tịch: À, cô Liên này, tôi có đứa cháu họ cũng rất muốn đi lao động xuất khẩu, hay cô hỏi giúp tôi một suất cho nó có được không?
Cô Liên: Vâng ạ. Nếu được, hai cô cháu cùng đi có bạn thì tốt quá, đẻ em hỏI cho ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Mà từ nay đến hôm đi người của công ty có lên gặp cô nữa không
Cô Liên: Dạ có. Chiều mai đứa bạn em nó lên.
Ông Nhu Chủ tịch: Thế hả. Vậy cô hỏi giúp tôi với nhé.
Cô Liên: Dạ vâng. Thôi em cảm ơn. Em chào bác Chủ tịch em về. Sáng mai em ra lấy hồ sơ ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Thế cô về nhé.
(Nói xong rồi ông Chủ tịch quay lại làm việc và gọi điện thoại)
Ông Nhu Chủ tịch: A lô… Văn phòng đấy hả, cho mời đồng chí trưởng công an và Chủ tịch Hội phụ nữ lên phòng làm việc giúp tôi ngay nhé.
(một lát sau Hà và Hoà vào)
Hoà: Đồng chí cho gọi chúng tôi ạ?
Ông Nhu Chủ tịch: Vâng, mời đồng chí vào đây tôi có việc cần trao đổi. Các đồng chí uống nước rồI ta vào nội dung  luân nhé. Các đồng chí ạ, hiện nay trên địa bàn xã ta đang có nguồn tin về việc xuất hiện những đối tượng… môi giớI đưa phụ nữ đi lao động xuất khẩu ở nước ngoài. Trong khi trên huyện chưa có chương trình và kế hoạch tuyển ngườI đi xuất khẩu lao động cụ thể. Vì vậy chính quyền, bên công an và các tổ chức đoàn thể, đặc biệt là Hội phụ nữ xã phảI hết sức lưu tâm vấn đề đề này. Chị Hoà có nhớ gia đình cô Liên - Hậu ở xóm không?
Hoà: Dạ có, gia đình cô ấy là diện hộ nghèo, khó khăn đấy ạ.                    
Ông Nhu Chủ tịch: Cô ấy vừa đến đây xin xác nhận hồ sơ xin đi  lao động xuất khẩu ở Đài loan. Qua tìm hiểu tôi thấy có nhiều dấu hiệu khả nghi việc giớI thiệu giúp đỡ cô Liên đi lao động xuất khẩu là vụ môi giớ lừa đảo trá hình. Theo như đã hẹn, chiều ngày mai đối tượng môi giới sẽ xuất hiện tại nhà cô Liên (với Hà). Đồng chí Hà
: Có tôi.
Ông Nhu Chủ tịch: Đồng chí cử thêm một công an viên xuống xóm nắm tình hình trước. Chiều ngày mai tôi cùngcác đồng chí tới nhà cô Liên để tìm hiểu rõ đối tượng, nhớ là phải hết sức khéo léo, tế nhị ví ta chưa biết chính xác đốI tượng
Hà-Hoà : Vâng ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Khi đi đồng chí Hà nhớ mang theo ảnh mấy đối tượng có tiền án, tiền sự mà bên công an huyện vừa cung cấp, còn chị Hoà mang theo tài liệu cần thiết để tuyên truyền.
Hoà: vâng ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Thôi,  giờ các đồng chí về tiếp tục công việc đi, nên nhớ đây là việc quan trọng. Không nên để nhiều ngườI biết.
Hà- Hoà: vâng  chào đồng chí chủ tịch ạ.
 
CẢNH III: Nhà anh Hậu- chiều hôm sau
 
Anh Hậu: (trầm ngâm ngồI biên bàn uống nước, chị Liên đi đi lại lại, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài sốt ruột)
Anh Hậu:  Người ta đã hẹn thì chắc sẽ đến thôi, mẹ mày sốt ruột làm gì.
Lý: (gọi từ ngoài) Liên ơi…có phải nhà Liên không, Liên có nhà không?
Cô Liên: Cô…Lý đấy à… vào đây
: kiếp quá, hỏI thăm tìm được nhà ông bà mà hết hơn.
Anh Hậu: chào cô Lý.
: Em chào anh?
Cô Liên : Đấy mày thấy nông thôn bọn tao vất vả không. ngồixuống đây Lý, thông cảm nhà tao tềnh toàng quá.
: Thế hai cô công chúa đâu rồi
Anh Hậu : Hai cháu đi học chưa về cô ạ
: có đến mối thấu ở nông thôn vất vả quá, thế này anh Hậu phai hy sinh cho cái Liên đi xuất ngoại mộtu chuyến về xẽ đổi đời ngay. Thế hai ông bà đã bàn kỹ chưa?
Anh Hậu: Vợ chồng tôi đã bàn và thống nhất rồi, thôi tất cả là nhờ cô giúp đỡ. Còn số tiền cơ đưa , sau này vợ chồng anh sẽ hoàn trả.
: Có đáng gì, em cho các cháu, còn với cái Liên; chỗ bạn bè em mới giúp với giá như vậy, chứ người khác 50 triệu còn chưa đủ anh ạ.
Anh Hậu: Lớn thế, những 50 triệu hả cô?
: Vâng ạ.
Cô Liên: Gớm tiền với nó là cái gì, một ngày nó có thể làm ra mấy chục triệu anh ạ… Nhưng Lý này, mình tao sang đó không có bạn cũng buồn, hay mày giúp tao một suất nữa có được không??
: Thêm một suất nữa à? Thôi được nhưng  cái vé không phải là 20 triệu đâu. nếu quyết định đi thì gấp rút bảo họ tiền để sớm mai khởi hành về Hà Nội học cấp tốc một chương trình tiếng Đài Loan giao tiếp. Sau đó bay luôn mới kịp.
Anh Hậu: sao phải gấp thế hả cô Lý?
Lý: Ông anh ơi hợp đồng đã thoả thuận với nó rồi sai một ly nó phạt mình ngay. Chơi với bọn này không Nhu đùa được.
Cô Liên: Nhưng còn hồ sơ giấy tờ thì sao?
: Cứ về học trước, hồ sơ gửi xuống sau, có tiền nộp đủ là đâu vào đấy hết. Mà tôi chỉ giúp thêm một xuất nữa thôi đấy, việc này ông bà phải giữ kín, đừng có thông tin rộng rãi nhớ chưa.
(có tiếng gọi từ ngoài): Cô Liên có nhà không đấy?
Liên: Dạ có ạ.
Ông Nhu Chủ tịch: Chào cả nhà, thế nào cô Liên chuẩn bị xuất ngoại đến đâu rồi
Anh Hậu: Chào bác Chủ tịch xã và các đồng chí cán bộ địa phương mời bác và các anh chị vào uống nước. Nhà em nó đang chuẩn bị
Hoà: Nghe cô Liên chuẩn bị chuẩn bị xuất ngoại, chúng tôi đến hỏi thăm xem có còn xuất nào cho chúng tôi mấy xuất
 Liên: Các đồng chí Lãnh đạo địa phương chu đáo quá, em xin cảm ơn. Em xin giớI thiệu với các đồng chí lãnh đạo địa phương đây là cô Lý, ngườI giúp em đi lao động xuất khẩu lần này đấy ạ
: Em chào các bác ạ:
Hà: (lai gần ông Chủ tịch nói nhỏ) báo cáo cô ta đúng là đối tượng trong ảnh ạ
Ông Nhu Chủ tịch: Tiếp tục theo phương án.
Lý: (vẻ lo lắng, sợ hải lộ rõ trên khuôn mặt, vội vã nói nói với Liên)Liên à, thông cảm mình phảI về Hà nội gấp, việc của cậu để mình thu xếp đã, khi nào đi mình sẽ liên lạc với cậu sau. Thôi các bác ở lạI chơi em xin phép.
: Mời cô ở lại cùng chúng tôi về UBND xã để làm sáng tỏ một số vấn đề.
: Dạ…làm sao em phải về UBND ạ… hay các bác nhầm em với Lý nào rồi.
Hoà: Cô Lý, cô nhận ra người trong tấm ảnh này chứ… Thế nào có đúng là cô là cô Trần Thị Lý hay còn gọi là Lý ướt không?
: (một thoáng giật mình): này các ông đừng có vô cớ bắt người. Tôi sẽ kiện các ông vì tội giữ người trái phép
Ông Nhu Chủ tịch: Nếu chúng tôi sai, chúng tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật. (Với Hà) Đồng chí Hà, đưa cô ta về trụ sở UB kiểm tra giấy tờ tuỳ thân và các giấy tờ khác.
: đưa cô đi (Hà- công an viên và Lý ra khuất)
Liên: Thế này là thế nào?
Anh Hậu: Còn thế nào nữa, cô ta là mụ tú bà núp dưới vỏ bọc là người môi giới, giúp đỡ phụ nữ đi xuất khẩu lao động rồi lừa bán ra nước ngoài chứ còn sao nữa.
Liên: Trời ơi… thế mà tôi cứ tin tưởng cô ta…
Anh Hậu: Tin tưởng, tin tưởng lắm vào rồi có ngày bán mình cho quỷ dữ. May mà có Bác Chủ tịch  cùng các đồng chí cán bộ địa phương phát hiện vạch mặt cô ta chứ không thì gia đình em không biết rồi sẽ ra sao. Vợ chồng em biết ơn nhiều lắm.
Ông Nhu Chủ tịch: Có gì mà ơn với huệ hả chú, Cảnh giác, phòng chống ngăn chặn, đẩy lùi các tệ nạn xã hội, các loại tội phạm, trong đó có bọn tội phạm buôn bán phụ nữ  trẻ em là nhiệm vụ của mỗI người, mỗi nhà và của toàn xã hội
Hoà: Thưa các bạn, hiện nay bon buôn bán đang dùng nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, để lừa gạt bán phụ nữ, trẻ em ra nước ngoài, đặc biệt là đốI vớI những chị em phụ nữ có nhu cầu đi lao động xuất khẩu. Vì vậy, để đi lao động xuất khẩu được an toàn, các bạn có thể tìm hiểu thông tin từ những địa chỉ sau:
Ông Nhu Chủ tịch:
Một là: Chính quyền, đoàn thể địa phương
Hai là: Phòng nộI vụ lao động thương binh và xã hộI của huyện/quận
Ba là: Sở Lao động thương binh và xã hộI tỉnh/thành phố
Bốn là: Doanh nghiệp xuất khẩu lao động về địa phương tuyển dụng và một số địa chỉ khác
Nhưng dù nhận thông tin từ nguồn nào, cũng cần kiểm tra chính xác của thông tin
Anh Hậu: Vậy làm thế nào để tránh bị “cò” và “công ty ma” lừa đảo ạ?
Hoà: Anh chị và các bạn cần phảI kiểm tra tính hợp pháp của tổ chức hoặc cá nhân trực tiếp tuyển dụng lao động yêu cầu. Cần tổ chức tuyển lao động hay cá nhân trực tiếp tuyển dụng lao động cho xem giấy phép xuất khẩu lao động hoặc đăng ký hợp đồng lao động do Bộ lao động thương binh và xã hộI, cục quản lý lao động ngoài nước cung cấp và do tổ chức tuyển dụng giớI thiệu.
Ông Nhu Chủ tịch: Để biết thông tin chính xác về doanh nghiệp và ngườI môi giớI, các bạn có thể gọI điện thoạI đường dây nóng của Cục quản lý lao động ngoài nước tớI các số: (04)8.249.525 hoặc (04)8.241.867 và (04)9.340.925
Hoà: còn đây trên tay tôi còn cầm cuốn sách “Giúp bạn đi lao động xuất khẩu được an toàn” do Nhà xuất bản Lao động ấn hành. Đây là cuốn cẩm nang có nộI dung tiện ích giúp các bạn tìm hiểu nắm bắt các thông tin cần thiết trước khi quyết định đi xuất khẩu lao động. Tôi tặng nó cho anh chị để tớI đây có chương trình tuyển dụng lao động xuất khẩu ở địa phương anh chị dùng nó làm tài liệu nghiên cứu.
Cô Liên: Dạ vâng. Thế thì tốt quá. Vợ chồng em xin cảm ơn bác Chủ tịch và các đồng chí lãnh đạo địa phương ạ
Ông Nhu Chủ tịch: Thưa các đồng chí và các bạn. Buôn ngườI là loạI tộI phạm nguy hiểm số 1. Trong thờI kỳ hộI nhập mở của hộI nhập hiện nay. Chúng ta không được lơ là và mất cảnh giác trước những hành vi, thủ đoạn tinh vi, xoả quyệt của bọn buôn người. Hãy tích cực tuyên truyền, đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi nạn buôn bán phụ nữ trẻ em, góp phần xây dựng xã hộI văn minh, cuộc sống yên bình, gia đình hạnh phúc
 
 

CHUYỆN CỦA MÂY

 Thái Nguyên. Kịch bản: Lê Thu Hà

 
Nhân vật:
1.     Mây
2.     Bà thím
3.     Zung Zoăng (chồng hờ của Mây)
4.     Mẹ Mây
5.     Mụ chủ chứa
6.     Các vai quần chúng: bà già giúp Mây, 
 
Cảnh 1: Đám ăn hỏi của nhà Mây
 
Mây từ trong nhà bước ra tay cầm chiếc váy ngắm nghía ướm vào người rồi đặt xuống ghế tiến về phía bàn thờ bố chậm rãi quỳ xuống.
(Tiếng vọng): Bố ơi thấm thoát đã được 5 năm kể từ ngày bố mất đi. Mẹ đã vất vả tần tảo sớm hôm nuôi con khôn lớn. Giá như bố còn sống để chứng kiến cho hạnh phúc của con trong ngày hôm nay. Bố ơi! Bố hãy phù hộ cho mẹ con con mạnh khoẻ và gặp điều may mắn bố nhé !”
Mẹ Mây đi ra:
Mẹ: Ơ kìa! Mây, con không nhanh lên. Mà sao giờ nầy chưa thấy bạn con đứa nào đến hả con?
Mây: Dạ, chắc bạn con cũng sắp đến đấy mẹ ạ!
Vừa lúc đó tiếng các bạn gọi ngoài cổng: Mây ơi!
Mây: Đấy các bạn con đến rồi mẹ ạ! Ơi, vào nhà đi các bạn ơi!
Phương: Cháu chào bác ạ!
Mẹ: ừ Phương đấy à, vào nhà đi cháu, bảo các bạn vào giúp bác luôn
Phương: Vâng ạ!
Mẹ: Để lát nữa nhà trai họ sang mình dọn dẹp cho tươm tất một chút cháu ạ!
Phương: Vâng ạ! Bác cứ để chúng cháu làm!
Mây: (Cầm lấy chiếc váy) Phương ơi ! chiếc vấy này có đẹp không?
Phương: Ôi đẹp quá! Cậu mua ở đâu đấy?
Mây: Chồng tương lai của mình mua cho đấy
Phương: Cậu hạnh phúc thế còn gì nữa. Mây ơi! Thế anh ấy làm gì và ở đâu?
Mây: À anh ấy là người Trung Quốc làm ở công ty Di Vu Tô Hô ấy mà.
Phương: Di vu Tô Hô là cái gì? Là công ty gì vậy?
Mây: Là công ty dịch vụ tổng hợp.
Phương: À thế à. Cậu sướng thật đấy! Từ nây không phải nghèo khổ nữa. Ai làm mối cho Mây  mà lấy được chồng nước ngoài vậy?
Mây: Bà thím họ mình quen biết anh ấy thế là làm mối cho mình.
Phương: Từ nay không phải lọ mọ làm ruộng (bán mặt cho đất, bán lưng cho trời) nữa nhé! Này sang đấy có chỗ nào giầu có làm mối cho mình với. Để thay đổi cuộc sống nghèo khổ này chứ mình chán lắm rồi.
Mây : ừ ! Để xem nếu có chỗ nào tớ sẽ làm mối cho cậu nhé!
Mẹ: (tiếng gọi từ trong nhà) Các cháu ơi! Vào giúp bác một tay nào.
Mây, Phương đồng thanh: dạ rồi chạy vào.
Ngoài cổng tốp người già đi vào: Mẹ Mây đâu rồi?
Mẹ: Em đây ạ! Em mời các ông các bà vào xơi nước.
Bà Nhu (điếc): Hả? Ăn trước hả?
Ông Nhu (): (tay khua gậy chọc chọc xuống đất) Ơ, thế thằng rể tàu nó to bằng thằng tây không nhảy?
Bà Nhu (nhai trầu): Đẹp, gớm ngồi xuống đây (đẩy ông Nhu ngồi xuống ghế, rồi quay ra nói với mẹ Mây) Sướng rồi nhá không phải chân lấm tay bùn lội ruộng nữa, cứ ngồi mát mà ăn bát vàng.
Mẹ: Dạ vâng, nuôi cháu khôn lớn cũng chỉ mong cháu được nơi yên ấm thôi ạ.
Bà Nhu: Thế từ nay yên ấm rồi, mẹ Mây ạ!
Ông Nhu: Đấy có ai giầu ba họ khó ba đời đâu. Sung sướng rồi thì thỉnh thoảng về thăm mẹ cũng có chút quà biếu các ông các bà ở xóm nhé!
Mẹ: Vâng ạ! Giá như bố cháu biết được sẽ mừng lắm đây.
Bà Nhu (nhai trầu): ừ bố nó biết đấy. Thế mấy giờ nhà trai đến hả mẹ Mây?
Mẹ Mây : Dạ cũng đến giờ rồi sao…(Có tiếng còi ô tô) Dạ họ đến rồi đấy ạ! Em mời các ông, các bà vào trong nhà ạ!
Ngoài cửa bà thím, Zung Zoăng và vài người bưng đồ lễ  đi vào
Thím: Em chào chị.
Mẹ: Vâng chào thím, thím vào nhà.
Thím: Hôm nay em đưa Zung Zoăng sang đây cùng với lễ vật này để xin phép chị từ nay cho phép 2 cháu là vợ chồng
Zung Zoăng: Hảo ! hảo lơ!…
Thím: Ấy vốn tính hiền lành, lại chịu khó làm ăn lắm đấy chị ạ. Ơ thế cái Mây đâu rồi ?
Mẹ: Cháu ở trong nhà để tôi gọi cháu. Mây ơi ra đây, thím đến rồi đây này.
Mây: Dạ: (đi ra). Con chào thím, em chào anh.
Zung Zoăng: Hảo hảo, chào vợ yêu.
Thím: Ái dà, mặc váy mới đẹp làm sao, đấy chị thấy không? Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Mặc cái váy đẹp nhìn con chị như hoa hậu ấy (quay sang Mây) Này cứ ngoan ngoãn vợ chồng bảo nhau mà sống nó không tiếc con cái gì đâu. Ơ này Zung Zoăng thế quà của mẹ cậu đâu mau mang ra đây.
Zung Zoăng: Hảo hảo, đây ạ!
Thím: Đây là 2 bộ quần áo nhà trai biếu chị, chọn mua tại nhà hàng lớn nhất ở Bắc Kinh đấy và tiện đây Zung Zoăng cũng biếu chị ít thuốc để chị tẩm bổ nữa.
Mẹ: Quý hoá quá! Không ngờ thím và con lại chu đáo như vậy.
Thím: Có gì đâu ! Sau này còn nhiều cái tốt hơn nữa đấy. Chị này ngày mai Zung Zoăng muốn đưa vợ nó đi du lịch ở Lạng Sơn. Chị xem cho cháu nó đi nhé! Đấy tâm lý lắm! Biết vợ chưa được đi Lạng Sơn bao giờ thế là thu xếp công việc ở công ty đưa vợ đi mua sắm. Thằng nầy nó thương con Mây nhà mình lắm.
Mẹ: Vâng. Được thế thì phúc đức quá. Thế con chuẩn bị để mai đi với chồng con nhé! Thím ơi tôi chẳng biết thế nào thôi trăm sự tôi nhờ vào thím
Thím: Ôi giời! Chị cứ yên tâm em thương cháu như con đẻ của em thì mới lo liệu chỗ đàng hoàng cho cháu chứ. Cháu nó sướng là em sướng chị sướng, chị cứ yên tâm.
Mẹ: Thím nói vậy là tôi mừng rồi, nào thế bây giờ thím với 2 con ta vào nhà để trình diện với họ hàng.
 
CẢNH 2: Mây cùng bà thím và chồng đi du lịch trong rừng hoang vắng
 
Mây: Thím ơi sao đi du lịch gì mà toàn rừng núi khó đi thế hả thím?
Thím: Thì đi du lịch sinh thái thì phải là rừng chứ.
Mây: Cháu mệt lắm rồi.
Thím: Mệt thì ngồi xuống nghỉ một lát.
Zung Zoăng: Nào ngồi xuống đi em.
Thím: Lấy nước uống cho đỡ khát.
Mây mệt mỏi ngồi xuống bên chồng. Thím lấy chai nước ra phía sau Mây đổ thuốc mê vào chai rồi lắc nhẹ đưa cho Mây uống.
Thím: Đây nước đây, cháu uống  đi cho đỡ mệt rồi ta đi tiếp, sắp tới nơi rồi.
Mây đón chai nước và uống. Thím và Zung Zoăng nhìn nhau nháy mật hiệu đợi Mây bất tỉnh thì gọi điện cho đồng bọn.
Thím: A lô! Hàng đã đến nơi rồi đấy nhá mau đến nhận đi. Rồi! OK!
Quay sang nói vớI Zung Zoăng:
Thím: Việc đến đây là xong rồi các ông giao tiền cho tôi ngay tại đây nhá.
Zung Zoăng: Được bà cứ chờ một lát sẽ có người giao tiền cho bà.
Thím: Ông nhớ đấy.
Zung Zoăng: OK. Họ đến rồi đấy
Thím: Xin chào!
Đồng bọn: Hàng đâu?
Thím: Đây, có được không?
Đồng bọn: (cúi xuống xem một lát rồi gật đầu): Được rồi, đưa nó đi.
Thím: Tiền tôi đâu?
Đồng bọn: (rút tiền đưa cho bà thím) Được chưa?
Thím: (đếm tiền) Đủ rồi!
Đồng bọn: Tiếp tục tìm thêm những món hàng mới nữa, đối tượng là phụ nữ và trẻ em. Những đứa ở nông thôn muốn làm giầu, phụ nữ lỡ thì, ly hôn, bọn trẻ gia đình nghèo khó bố mẹ bỏ nhau, ham chơi…là cho vào thành món hàng hết rõ chưa? Lợi nhuận cao tội gì?
Thím: (cười) Vâng đại ca chỉ bảo em tiếp thu là luôn có hàng mới cho đại ca
Đại ca: Tốt lắm? Hẹn gặp lại.
Chúng chào nhau và vác Mây đi về phía biên giới Trung Quốc. Bà thím quay trở lại Việt Nam.
 
CẢNH 3. Mây ở trong nhà chứa mại dâm Trung Quốc
 
Mụ chủ: (Vừa đi vừa quạt phe phẩy cười nói) Mấy năm nay nhờ trời phù hộ cho nên nhà hành mình làm ăn phát đạt. Bọn gái Việt Nam lại thu hút làng chơi đến thế. Chúng chỉ thích gái Việt Nam thôi nên cứ đứa con gái Việt Nam nào sang đây là ta mua ngay…( Tiếng điện thoại reo mụ rút máy trong túi ra nghe) Alô! Ai đấy ạ! À dạ vâng, có ngay, có ngay. Mời anh đến các em sẽ phục vụ anh chu đáo. Dạ vâng ạ.
(gọi lớn) Con Mây đâu rồi? Con Mây!
Mây: Dạ (phía trong)
Mụ chủ: Mày đang làm gì vậy? Ra đây ngay (chờ một lát chưa thấy Mây ra mụ gọi tiếp) Mày làm gì mà lâu nay vậy con ranh này, có ra ngay không!
Mây: Dạ em đây ạ!
Mụ chủ: Mày sao chậm chạp vậy (dơ quạt đánh)
Mây: Dạ em… (ôm mặt sợ hãi)
Mụ chủ: Ăn mặc cho gọn gàng lại, trang điểm cho cẩn thận chuẩn bị tiếp khách nữa nghe chưa. Mây (quỳ xuống) chị ơi! Thôi chị tha cho em, từ sáng đến giờ em phải làm việc nhiều quá rồi.
Mụ chủ: Cấm cãi.
Mây: Nhưng từ sáng đến giờ em phải tiếp khách nhiều quá mà chưa được nghỉ ngơi.
Mụ chủ: Công việc của mày là như vậy, tao mua mày về để làm việc, bất cứ lúc nào có khách mà mày phải làm. Không làm thì chết đòn rõ chưa?
Mây: Chị ơi chị tha cho em mệt lắm rồi!
Mụ chủ: Không được! Con này ngoan cố. Một là làm, hai là thằng Hùm xám nó hành hạ, mày chọn đi?
Mây : Ôi chị ơi! em sợ Hùm xám lắm rồi! Em xin chị.
Mụ chủ : Biết vậy thì làm đi.
Mây: Chị ơi em lậy chị! Chị tha cho em, em không làm được nữa đâu (bám chân mụ chủ khóc lóc van xin)
Mụ chủ: Con này cứng đầu cứng cổ (co chân đạp Mây ngã lăn ra) thằng Hùm xám đâu rồi tao giao cho mày, cho con này một bài học (rồi mụ đi vào)
Hùm xám đi ra đánh đập Mây khiến cô đau đớn kêu la và vật xuống đất
Mụ chủ: Rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt. Mày không chịu tiếp khách lần nữa thì tao sẽ cho mày biết thêm thế nào là bà chủ ở lầu xanh này.  
Nói rồi cả hai bỏ đi
Một bà già quét dọn trong nhà hàng thấy vậy liền lại gần hỏi thăm Mây  
Bà già: Này! Cô gì ơi! Cô có sao không?
Mây: Bà ơi! Bà cứu cháu với! Bà thương tình chỉ giúp cháu lối về biên giới Việt Nam. Cháu bị người ta lừa đưa sang đây làm gái điếm. Cháu không thể sống nhục nhã mãi như vậy được.
Bà già: Tôi không thể chỉ đường cho cô được. Chúng nó mà biết thì tôi chết.
Mây: Cháu van bà! Cháu lại bà! Cháu còn mình mẹ già đang sống ở quê. Bà cứu cháu với.
Bà già: (Suy nghĩ một hồi) Tôi đưa cô ra cửa sau rồi sẽ chỉ đường cho cô. Cô cầm tạm lấy chút tiền, trên đường mua gì mà ăn để lấy sức. Rõ khổ. Nhanh lên kẻo chúng nó biết.
Mây: Con cám ơn bà, cám ơn bà nhiều lắm (Rồi chạy theo lối bà già chỉ dẫn)
 
CẢNH 4: Mây chạy trốn trong rừng
 
Đã hơn một ngày đường Mây đã đến gần biên giới Việt Nam. Bộ đội Biên phòng đi tuần thấy bóng người nên hỏi:
Bộ đội: Ai đấy? Đứng lại!
Mây sợ hãi ngồi xuống núp vào bụi rậm.
Bộ đội  nói với nhau: Hình như là một phụ nữ (rồi tiến đến gần). Này sao cô lại ở đây?
Mây: (sợ sệt) Em là người Việt Nam ạ! Em đang chạy trốn. Các anh ơi ! Cứu em với.
Bộ đội: Cô bình tĩnh ra đây nói rõ cho chung tôi nghe. Tôi là bộ đội Biên phòng   Việt Nam đây.
Mây (đi ra và khóc): Các anh bộ đội ơi! Cách đây 2 năm em bị bọn người xấu lừa bán sang Trung Quốc. Chúng giả làm mai mối cho em với một người Trung Quốc đang làm việc ở Việt Nam, em tin tưởng là người thật đã nhận lời. Ngờ đâu ngay hôm sau em bị lừa đi du lịch và bán sang Trung Quốc cho một ổ mại dâm. 2 năm trời khổ ải xa quê nhớ mẹ. Nay em trốn được về tới đây mong các anh thương tình chỉ đường cho em về quê.
Bộ đội: Được rồi chúng tôi sẽ giúp cô, cô đứng dậy đi, theo chúng tôi về đồn khai báo chi tiết họ tên quê quán chúng tôi sẽ có trách nhiệm giúp cô về nhà.
Mây: Vậy thì em xin cám ơn các anh nhiều (quỳ xuống lạy)
Bộ đội: Cô đừng làm thế, đứng dậy đi!
 
CẢNH 5. Mây trở về quê
 
Mẹ: (đang quét nhà và nhớ về con) Mây ơi ! Sao từ ngày ấy đến giờ chẳng thấy tin tức gì của con? Con sống chết thế nào mà mẹ chẳng hay? Ôi đã hai năm rồi! Thím bảo chồng con đưa con về Trung Quốc nhưng sao lại không thấy con báo tin gì cho mẹ. Ông ơi ! ông sống khôn chết thiêng hãy phù hộ cho mẹ con tôi được gặp lại nhau. Tôi  xót ruột cồn cào quá! Ông phù hộ cho con ông gặp người tốt giúp đỡ để cho nó sống mà tìm về với tôi. (Tiến về bàn thờ chồng khấn vái)
Mây được công an đưa về nhà
Mây: Mẹ! Mẹ ơi! (nhạc vọng bài hát  Lòng mẹ)
Mẹ: Trời ! Ai như tiếng con Mây của tôi.
Mây: Mẹ, mẹ ơi con đây, con của  mẹ đây!
Mẹ: Con, con của tôi đây thật rồi. (Ôm chầm lấy Mây). Mây ơi sao tiều tuỵ thế này?
Mây: Mẹ! (Khóc nức nở)
(Hai mẹ con ngậm ngùi lúc lâu)
Công an: Thưa bác! Chị Mây đã bị lừa bán sang Trung Quốc làm gái mại dâm. Mây là một trong số 250 phụ nữ của tỉnh ta là nạn nhân bị lừa bán sang Trung Quốc phục vụ cho các tụ điểm mại dâm hoặc làm vợ cho cả cha con trong một gia đình.
Mẹ Mây: Trời ơi! Sao con tôi lại lâm vào cảnh này!
Mây: Mẹ ơi chính thím và tên Zung Zoăng đó đã lừa mẹ con ta. Chúng cho con uống thuốc mê rồi bán con sang Trung Quốc.
Mẹ Mây: Mẹ thật không thể ngờ thím con lại lòng lang dạ sói như vậy.
Công an: Chúng tôi đã bắt được nhiều đối tượng buôn người. Trường hợp của chị Mây chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Địa phương sẽ hỗ trợ cho chị Mây giúp chị sớm có một cuộc sống ổn định. Nhưng đáng lẽ trước khi chị Mây lấy chồng nước ngoài, bác và chị cần phải tìm hiểu đối tượng kĩ càng, nhất là các thủ tục pháp lý.
Mẹ Mây: Vâng. Mẹ con tôi cảm ơn các anh các chị. Mong rằng từ nay về sau sẽ không ai nhẹ dạ tham giàu mà mắc mưu kẻ xấu như gia đình tôi.
Hết
Back to Top
Poster View Drop Down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm
Avatar

Joined: 23 tháng một 2008
Online Status: Offline
Posts: 375
  Quote Poster Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 19 tháng chín 2008 at 15:16

TÁM NĂM VÀ NGÀY TRỞ VỀ

Thái Nguyên. Kịch bản: Lê Thu Hà

 
Nhân vật:
    1. Yến 
              2. Bà Năm (Mẹ Yến)
  3. ông An (Bố Yến)
  4. Trà My
  5. Long
         6. Đội trưởng Phòng cảnh sát điều tra tội phạm
 
Cảnh 1: Tại nhà thổ ở Trung Quốc
 
Trà My: (đi ra ngồi xuống than thở): chị Yến ơi chẳng lẽ hai chị em mình cứ sống như thế này mãi sao?
Yến: Biết làm thế nào bây giờ hả em? Lần nào trốn đều bị bắt lại, khó lắm em ạ! (nói song Yến ôm bụng kêu đau)
Trà My : Chị sao thế? Chị lại bị đánh rồi phải không?
Yến: ừ! Tại vì có một ông cho chị thêm tiền, chị giữ lại bị bà chủ phát hiện đã đánh cho chị một trận, giờ chị thấy đau bụng quá!
Trà My: (lấy hộp dầu trong người đưa cho Yến rồi nói): Chị xoa dầu vào đi, bà ta ác quá, hôm trước chị không chịu tiếp khách đã bị đánh rồi, nay lại bị đánh nữa thì chịu làm sao nổi? (rồi khóc)
Yến: Thôi em đừng khóc nữa chị không sao đâu lát nữa sẽ khỏi (rồi đứng dậy mệt mỏi). Chị thấy nhớ quê nhà quá! Bố thì bị vết thương ở chiến trường, sức khẻ yếu, em thì lam lũ vất vả, các em còn nhỏ. Đã 4 năm xa nhà rồi My ạ.
Trà My: Vâng! Chị ơi ! Em cũng nhớ cha, mẹ lắm. chị nhớ bến sông mà mỗi chiều chúng mình về không, cả lũ trẻ bọn mình đùa vui tắm mát. Cuộc sống bên luỹ tre làng bao nhiêu thân thương…
Yến: Có chứ, ở nơi ấy là kỷ niệm tuổi thơ, và nơi sinh ra và lớn lên có cánh cò bay khi buổi chiều về. có chiếc bánh đa vừng của mẹ mỗi khi về chợ. Đồng lúa, con sông, ôi …
(Đúng lúc đó tiếng cửa mở mụ chủ bước vào cùng với một thanh niên)
Mụ chủ: Gớm hai đứa có vẻ quan tâm, chăm sóc nhau nhỉ! Hừm (nhìn Yến) Mày cứ liệu thần hồn, tao mà bắt được lần nữa dấu tiền thì tao đập chết, tiền nào cũng là của tao, đứa nào nhận thêm cũng phải trả tao. Cấm được lấy! Nếu cố tình đừng trách ta. (Nói rồi mụ quay sang Trà My)
Mụ chủ: Trà My! Có nhớ ai đây không? Chàng quân tử thuỷ thủ đã đem lòng yêu thương mày đấy, muốn chuộc mày về.
Trà My: Anh Long!
Long: Trà My em! Em có được khẻ không? Em yên tâm anh sẽ chuộc em ra khỏi nơi này.
Mụ chủ: Nhưng phải đúng giá 60 triệu đồng Việt Nam không kém đâu nhé!
Long: Tôi đồng ý, nhưng hôm nay tôi chưa giao được hàng để lấy tiền! Ba ngày nữa tôi sẽ đưa cho bà, hôm nay tôi đặt trước cho bà bẩy triệu. Tôi muốn đưa Trà My đi ra phố chơi cho vui vẻ chút, bà đồng ý chứ?
Bà Nhu chủ cầm tiền: (Cười) nhưng vẫn nói không ai tin được anh lỡ anh lừa tôi đưa nó đi luôn  thì sao?
Long (cười): Bà chủ bà chưa hiểu hết tôi rồi. Tôi đã được gọi là Long quân tử đâu thèm lừa gạt bà. Bà yên tâm, tôi chỉ đưa My đi 30 phút thôi nếu bà không muốn đi lâu.
Mụ chủ: (đắn đo một chút) Thôi được ta tạm tin anh chỉ 30 phút thôi đấy nhé!
Long: Cảm ơn bà, bà quả là người tốt đối với tôi
(mụ chủ ve vẩy rồi đi về phía Yến)
Mụ chủ: Con Yến đứng dậy đi tiếp khách.
Yến: Tôi không đi!
Mụ chủ: Con này mày vừa nói gì vậy?
Yến: Tôi không đi ! Bà nghe rõ chưa?
Mụ chủ: (điên tiết nói giọng rít qua kẽ răng) Mày dám cãi lại tao?! Được rồi tao sẽ bán mày cho thằng già điên ở trên núi về làm vợ nó. Về đó mà chống đối nó rồi nó đánh cho mày biết tay. Bay đâu lôi con Yến nhốt vào cho tao rồi gọi thằng già điên trên núi xuống bán cho nó, ta không thể chịu nổi cái con lười nhác luôn chống đối ta này nữa.
tiếng đồ đệ ở bên trong: có …và lôi Yến đi.
Trà My: Chị Yến!
Mụ chủ: Cho nó chết, cô cứ lo thân cô đi (nói rồi quay sang Long) sao không đi xuống phố nữa à? Đừng làm tôi bực mình thay đổi ý định bây giờ đấy.
 (mụ chủ bỏ đi)
Long: Em! Chúng ta đi thôi ! Phải trốn ngay bây giờ vì tầu anh chỉ cập bến một tiếng mà anh anh đã đi quá nửa tiếng rồi. Nhanh lên em!
Trà My : Trốn hả anh? Vậy để em gặp chị Yến đã.
Long: Không được đâu em, lộ mất, rất khó khăn anh mới lừa được mụ ta. Anh biết em và chị Yến là người cùng xóm nhưng anh không thể cứu được Yến.
Trà My: (khóc) Anh ơi đã bốn năm chị em khổ cực có nhau.
Long: Anh biết rồi…(bịt mồm My) Em đừng khóc, bà ta biết thì không trốn được đâu, nào đi đi em (nói rồi cầm tay My kéo đi)
 
CẢNH 2: Tại nhà bố mẹ Yến
 
Mẹ Yến: Ông đã uống thuốc chưa?
Bố Yến: Tôi chẳng muốn uống nữa.
Mẹ Yến: Ông sao vậy? Sao bỗng dưng hôm nay lại không uống thuốc? Ông không uống vết thương của ông lại đau thì khổ.
Bố Yến: Tôi đang khổ tâm lắm đây. Con Yến nhà mình đã tám năm rồi không tin tức gì cả. Bảo đi bán hàng ở chợ Tân Thanh - Lạng Sơn tháng được 6 trăm ngàn gì mà đã tám năm không biết nó sống chết thế nào?
Mẹ Yến: Tôi cũng khổ lắm chứ có kém gì ông đâu. Đêm về nhớ con nghĩ khôn, nghĩ dại không ngủ được. Biết thế này đừng cho nó đi. Nghĩ là có chỗ hẳn hoi, ai ngờ bặt tin 8 năm rồi…(khóc)
Đúng lúc đó Trà My đi vào
Trà My: Cháu chào hai bác!
Mẹ Yến: Trời ơi! Trà My! Cháu về rồi sao? Con Yến nhà bác đâu? Nó đi cùng cháu mà. Nó đâu rồi?
Trà My: Bác ơi! Chuyện dài lắm. Hai bác cứ bình tĩnh để cháu kể lại hết sự tình. Cháu và chị Yến lên biên giới mới biết là bị lừa. Tên Dũng - người hứa tìm cho công việc chính là kẻ chuyên buôn người qua biên giới. Cháu và chị Yến bị hắn bán cho... một nhà chứa (khóc nức nở). Chúng cháu bị ép làm gái mại dâm, không chiều khách thì bị đánh đập.
Mẹ Yến: Trời! Con ơi! Sao lại dến nông nỗi này?
Trà My: Cháu may mắn được một người chuộc ra ngoài. Còn chị Yến...
Bố, mẹ Yến: Yến làm sao? Nó đâu?
Trà My: Chị ấy vẫn bị giam trong nhà chứa.
Mẹ Yến: Con tôi! Con ơi! Đã 8 năm rồi cuộc sống của con cực quá. 8 năm là quá dài cho đời con gái. Sao ngày ấy tôi lại mù quáng đồng ý cho nó đi kiếm việc mà không tìm hiểu gì cơ chứ. Ông ơi, có cách gì cứu con mình được không?
Bố Yến: (Đau khổ) ừ, bà để yên tôi nghĩ xem sao? Phải rồi ta phải đi trình báo công an xem họ có cách cứu con mình không, phải tố cáo kẻ đã lừa con mình.
Mẹ Yến: Đúng rồi phải đi ngay thôi ông ạ! (khóc lóc) Ôi trời ơi! Sao con tôi lại khổ thế này?
Bố Yến: Thôi bà ơi đừng khóc nữa. Chuẩn bị bố lên đồn công an ngay.
 
CẢNH 3: Tại phòng cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội
 
Trinh sát Phong đang ngồi tại phòng làm việc thì đội trưởng đi vào
Đội trưởng: Đồng chí Phong này!
Phong: Chào đội trưởng, đội trưởng đã đến!
Đội trưởng: Việc của chị Nguyễn Thị Yến và tên tội phạm có tên là Dũng mà cha chị Yến là bác Nguyễn Văn An đã trình báo, các đồng chí đã có kết quả gì chưa?
Phong: Báo cáo! Lần theo dấu vết về người đàn ông tên là Dũng, chúng em đã về xã Phú Lão huyện Lạc Thuỷ tỉnh Hoà Bình. Qua điều tra, được biết tên Dũng từng nổi tiếng với nhiều chiêu lừa bán người. Hắn thường lừa gạt những cô gái trẻ, đang tìm kiếm công ăn việc làm, rồi đưa họ đi ra biên giới và tìm cách bán sang các nhà chứa Trung Quốc.
Đội trưởng: Đây là một tên tội phạm nguy hiểm. Các đồng chí cần lấy thêm lời khai của các nạn nhân để có thêm chứng cứ bắt tên Dũng.
Phong: Báo cáo rõ!
(đúng lúc đó trinh sát nữ tên Nguyệt bước vào)
Nguyệt: Dạ, báo cáo đội trưởng, nhận được tin báo từ đồn biên phòng Tân Thanh -Lạng Sơn có một phụ nữ tên là Nguyễn Thị Yến trốn từ Trung Quốc về Việt Nam. Chúng tôi lên và xác nhận người phụ nữ ấy đúng là con gái của bác Nguyễn Văn An đã trình báo. Báo cáo chúng tôi đã đưa chị Nguyễn Thị Yến trở về.
Đội trưởng: Tốt lắm! Chị ấy đâu? Mời chị ấy vào đây.
Nguyệt: Vâng ạ (quay ra cửa mời Yến vào) Chị Yến, mời chị vào trong này (Yến bước vào với vẻ mặt buồn rầu, mặt cúi xuống)
Phong: (Rót nước mời Yến) Chị uống nước đi, chị đi đường có mệt lắm không?
Yến: Cảm ơn anh! Tôi mong về đến nhà nên quên hết mệt (đưa tay đón lấy nước và uống)
Nguyệt: Chị nghỉ ngơi một lát rồi khai báo với đội trưởng của phòng cảnh sát điều tra, sau đó chúng tôi sẽ đưa chị về nhà đoàn tụ với gia đình.
Yến: Cô Nguyệt tốt quá, em cảm ơn cô nhiều!
Đội trưởng: Có gì đâu chị, đấy là nhiệm vụ của chúng tôi. Chị nghỉ ngơi lấy lại sức rồi chiều khai báo cho chúng tôi.
Yến: Anh ơi! Không cần đến chiều đâu, em khai báo ngay bây giờ, em muốn nhanh chóng về nhà lắm rồi các anh các chị ạ.
Đội trưởng: Vậy ta vào việc luôn chị nhé.
                                             
                                              CẢNH 4: Tại nhà Yến
 
Bố mẹ Yến đang ngồi buồn rầu thì hai đồng chí công an đưa Yến về
Yến: Bố! Mẹ!
Bố, mẹ Yến: Trời ơi! Con, con ơi!
Ba người ôm chầm lấy nhau mừng mừng tủi tủi
Phong: Thưa hai bác, chúng tôi đã tìm thấy chị Yến ở cửa khẩu Lạng Sơn. Chúng tôi đã lấy lời khai của chị và đã bắt được tên Dũng. Chúng tôi đưa chị Yến về cho gia đình. Mong rằng từ nay về sau mọi người sẽ cảnh giác hơn trước những lời dụ dỗ của bọn buôn người.
Yến: Lỗi là tại con! Con đã không chịu tìm hiểu cho kĩ, nhẹ dạ tin vào những lời hứa hẹn tốt đẹp của kẻ xấu nên mới ra nông nỗi này. Con đã phải trả giá quá đắt cho sự nông nổi của mình.
Bố Yến: Tại bố mẹ! Bố mẹ đã không khuyên bảo con. Đáng lẽ bố phải biết con sẽ làm gì, với ai khi đi xa...
Nguyệt: Câu chuyện của gia đình bác sẽ giúp cho nhiều người tỉnh ngộ. Sắp tới ở địa phương ta có chiến dịch tuyên truyền về di cư an toàn nhằm trang bị cho người lao động các kiến thức cần thiết trước khi đi xa làm việc. Mong rằng hai bác và chị sẽ tích cực tham gia.
Bố Yến: Vậy sao cô? Nếu chúng tôi được biết những điều hay như vậy thì tốt quá. Nhất định gia đình tôi sẽ tìm hiểu và tham gia tuyên truyền tới mọi người trong xã.
Hết
Back to Top
 Post Reply Post Reply

Forum Jump Forum Permissions View Drop Down



This page was generated in 0.328 seconds.
Bao hiem online,cong ty bao hiem    |    [Free Express Edition]
Copyright ©2001-2009 Web Wiz